Cố Thừa Ngôn không ngủ cùng phòng với ta, đêm đó ta ngủ một mình.
Căn phòng rộng rãi sáng sủa, bày biện tinh xảo, nơi nơi đều thể hiện gu thẩm mỹ và sự tâm huyết.
Trên giường nệm chăn gối đều mềm mại, mang theo một mùi hương thanh khiết dịu nhẹ.
Mấy nha hoàn, bà t. ử ta mang theo từ Vương gia sang đều chẳng giúp ích được gì, nhưng vị ma ma mà Cố Thừa Ngôn phái tới lại rất lợi hại.
Cái sự lợi hại này không phải là hung dữ với ta, mà là bà rất nghiêm khắc với hạ nhân, còn đối với ta thì cung kính, khách sáo vô cùng.
"Tam thiếu phu nhân nếu mệt thì có thể nghỉ ngơi sớm.
Nếu chưa mệt thì có thể xem sách, hôm nay không cần ra khỏi cửa là được."
Ta biết đọc sách gì chứ, ta có biết chữ nào đâu.
Ta hỏi bà:
"Vẫn chưa biết nên xưng ma ma thế nào?"
"Nhà chồng lão nô họ Triệu, vốn là bà v. ú của Tam thiếu gia."
"Bà v.ú, ta gọi bà như vậy có được không?"
Triệu bà v. ú cười đến híp cả mắt:
"Phu nhân ưu ái, ấy là phúc phận của nô tỳ."
Cố Thừa Ngôn phái bà đến hầu hạ là để giúp đỡ ta, ta không thể làm khó bà, cũng chẳng dại gì mà "gậy ông đập lưng ông".
Bà cũng không có ý định bày vẽ quy củ hay phô trương gì với ta, tóm lại ngày đầu tiên ở Cố gia, ta sống vô cùng ý vị, vui vẻ, ngủ cũng cực kỳ ngon giấc.
Còn chuyện chưa viên phòng, ta chẳng hề để tâm.
Ta còn nhỏ mà.
Ngày thứ hai là lễ dâng trà.
Chàng biết rõ của hồi môn của ta có những gì, vốn chẳng có thứ gì lấy ra làm quà cáp được, nên lễ vật đều do Cố Thừa Ngôn chuẩn bị sẵn.
Lúc nghe Triệu bà v. ú dặn dò, ta cố ghi nhớ một lượt: cái gì đưa cho ai, cái gì tặng người nào.
Cứ theo trình tự mà làm, chỉ cần không xảy ra sai sót là thành công.
Lễ dâng trà nhận thân diễn ra khá thuận lợi.
Người nhà họ Cố tuy đông nhưng dường như ai nấy đều hiền lành, không có ai cố tình làm khó ta, họ đều bảo ta hãy cùng Cố Thừa Ngôn chung sống tốt đẹp.
Cha mẹ chồng bảo ta chỉ cần đến thỉnh an vào ngày mồng một và ngày rằm là được, ngày thường muốn ở trong viện hay đi dạo hoa viên đều tùy ý.
Đây là nhà của ta, cứ tự nhiên một chút, không cần quá gò bó. Nếu có việc gì cần ta làm, họ sẽ phái người sang báo.
Trên đường về viện, ta nhìn Cố Thừa Ngôn mỉm cười.
Chàng cũng cười rất ôn hòa:
"Vui đến vậy sao?"
Ta gật đầu thật mạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!