Chương 4: (Vô Đề)

"Phản rồi, ngươi dám nói chuyện với ta như thế sao?"

Tỷ ấy giận dữ đưa tay ra định túm lấy tay ta, ta liền đẩy tỷ ấy ra rồi chạy thẳng ra ngoài.

"Bắt lấy nó! Mau bắt lấy nó cho ta!"

Ta chạy nhanh như bay, cứ ngỡ như có ma đuổi sau lưng.

Ta cũng chẳng sợ chuyện này làm ầm ĩ lên, bởi vì vốn dĩ ta không sai.

"Hình khắc phụ mẫu" là do ta muốn sao? Là ta cầu xin họ mang ta đến thế gian này sao?

Lúc sinh ta ra, họ có hỏi qua ý kiến của ta không?

Có hỏi xem ta có nguyện ý để họ làm cha mẹ mình không?

Việc ta không biết đọc Tam Tự Kinh cũng chẳng phải lỗi của ta.

Ở thôn trang nhỏ bé ấy, ta đã sống rất ngoan ngoãn rồi.

"Vương Du Vãn, ngươi cứ đợi đấy cho ta!"

Tiếng thét ch. ói tai của Vương Du Hân truyền ra từ căn viện rộng lớn, hoa lệ của tỷ ấy.

Nghe ch. ói tai cực kỳ.

Cái gì mà tiểu thư khuê các, cái gì mà thiên kim có giáo dưỡng, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ta chạy một mạch về đến Đồng Uyển.

Tứ Nguyệt đang lo lắng đi tới đi lui trước cửa, vừa thấy ta liền vội vàng tiến lên.

Nhìn thấy mặt ta đầy nước mắt, em ấy hốt hoảng:

"Tiểu thư..."

Ta liếc nhìn em ấy, những giọt nước mắt uất ức lại càng rơi nhiều hơn.

"Chúng ta vào trong trước đã."

Tứ Nguyệt đỡ ta vào viện, thấy tay ta sưng vù, em khẽ hỏi:

"Đại tiểu thư đ.á.n. h ạ? Tại sao tỷ ấy lại đ.á.n. h người?"

"Tỷ ấy bắt ta đọc thuộc Tam Tự Kinh, ta không thuộc..."

"..."

Gương mặt Tứ Nguyệt khẽ run lên, em lẩm bẩm c.h.ử. i thề:

"Tỷ ấy sợ gả cho Cố Tam công t. ử rồi phải thủ tiết, nên mới trút giận lên người tiểu thư."

Tứ Nguyệt vừa nói thế là ta hiểu ngay vì sao Vương Du Hân lại kiếm chuyện.

Ta ghét tỷ ấy.

Tứ Nguyệt tìm cách lấy ít đá về chườm tay cho ta, nhưng càng chườm lại càng sưng.

"Tiểu thư..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!