Chương 18: (Vô Đề)

Cung yến ta và Cố Thừa Ngôn đều không đi, mà ở lại trong nhà ăn lẩu.

Hắn không ăn được cay, ta thì lại rất thích, cay đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, mồ hôi đầm đìa, nhưng lại đặc biệt sảng khoái.

"Không ăn được cay thì ăn thanh đạm chút không tốt sao."

"Luôn muốn nếm thử một chút mà, hơn nữa thực sự rất ngon, đợi Tam gia khỏe lại cũng có thể thử xem."

"……"

Cố Thừa Ngôn đặt đũa xuống.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những nụ mai đang hé nở, giọng nói mang theo vài phần cô độc:

"Trên đời này, cũng chỉ có ngươi cảm thấy ta có thể giải độc, có thể sống được lâu dài."

Ta không biết vì sao hắn lại bi quan như vậy.

Muốn khuyên nhủ nhưng lại không biết phải khuyên thế nào.

"Du Vãn, đợi đến mùa xuân năm sau, chúng ta dọn ra ngoài ở đi."

"Vâng."

Bất kể đi đâu ở, chỉ cần có Tam gia là được.

Ta chỉ là không ngờ tới, còn chưa kịp ăn bữa cơm tất niên đã xảy ra chuyện.

Nguyên nhân là do Đại tẩu mời ta qua nói chuyện, lúc đó trong phòng chỉ có ta và nàng ta, Tứ Nguyệt đã bị mấy nha hoàn gọi sang nhà khác tán gẫu.

Nàng ta lấy ra một chiếc kim thoa, hỏi ta có đẹp không?

Trâm cài cũng không đẹp lắm, ít nhất là không đẹp bằng những thứ trong hộp của ta.

Nhưng để không đắc tội người khác, ta nói trái lương tâm:

"Đẹp ạ."

Sau đó nàng ta nhất định đòi tặng cho ta.

"Ta không cần đâu."

"Đệ muội cầm lấy đi, cũng không phải đồ vật giá trị gì."

Nàng ta cứ thế nhét vào tay ta.

Ta nghĩ dù có xấu thì cũng là một chiếc kim thoa, sau này đem đi đổi bạc có thể mua được không ít lương thực.

Nên ta nhận lấy.

Để tỏ lòng tôn trọng, ta nói muốn đeo lên ngay, nhưng nàng ta bảo kiểu tóc hiện tại của ta không hợp với trâm này, đợi lần sau vấn kiểu tóc phù hợp rồi đeo cũng không muộn.

Ta thấy có lý, bèn nhét chiếc trâm vào túi áo.

Chỉ là ta không ngờ, vừa ra khỏi sân của nàng ta, mấy bà t. ử đã vội vã chạy tới ngăn ta lại.

"Tam thiếu phu nhân, xin dừng bước, kim thoa của phu nhân nhà chúng ta không thấy đâu nữa."

Bọn họ ép c.h.ặ. t lấy ta, lấy từ trong túi áo ta ra chiếc trâm, rồi còn giả bộ làm tịch nói: "Không ngờ Tam thiếu phu nhân lại là người như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!