Chương 17: (Vô Đề)

Cố Thừa Ngôn nén đau nói: "Là độc phát tác rồi, chân đau đến khó chịu."

Ta vội vàng xuống giường đi thắp đèn dầu, lại bảo Tứ Nguyệt đi tìm Thanh Việt tới.

Ta đỡ Cố Thừa Ngôn ngồi dậy dựa vào đầu giường, lật chăn ra, định vén ống quần của hắn lên.

Hắn nắm lấy tay ta.

"Du Vãn, để Thanh Việt tới làm."

"Tam gia, ta làm được."

Hắn là nam t.ử, ta là nữ t.ử, cổ nhân nói nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng hắn đã quên mất rằng hắn là phu quân của ta, còn ta là thê t. ử của hắn.

Ta vén ống quần hắn lên.

Đôi chân hắn vì ít khi đi lại nên cơ bắp đã bị teo đi, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

Ta đưa tay sờ vào.

Cả ta và hắn đều đồng thời xuýt xoa thành tiếng.

"Lạnh quá."

"……"

Cố Thừa Ngôn lại lên tiếng: "Du Vãn, ngươi đặt tay lên lại đi."

"?"

Ta khó hiểu, nhưng vẫn làm theo lời hắn.

Ta đặt cả hai tay lên, Cố Thừa Ngôn lúc đầu còn có thể nhịn, nhưng sau đó khuôn mặt bắt đầu hơi vặn vẹo.

Trên trán còn rịn ra mồ hôi.

"Tam gia?"

"Đôi chân này của ta kể từ khi trúng độc bắt đầu thì đã không cảm nhận được hơi ấm nữa, lúc đầu là lạnh đến khó chịu, sau đó lạnh đến mức đau nhói, nhưng khi tay ngươi đặt lên, ta cảm nhận được hơi nóng."

Thì ra là như vậy sao?

Thế thì đơn giản thôi.

Đợi Thanh Việt hầu hạ Cố Thừa Ngôn uống t.h.u.ố. c xong, Cố Thừa Ngôn trông đã dễ chịu hơn nhiều.

Hắn bảo Tứ Nguyệt và Thanh Việt đi ngủ.

Cũng bảo ta đi ngủ.

Ta vâng một tiếng, leo lên giường, dời gối sang đầu bên kia, chui vào ổ chăn rồi kéo chân Cố Thừa Ngôn qua, vén áo lên ôm c.h.ặ. t vào lòng.

Cố Thừa Ngôn thốt lên kinh ngạc: "Du Vãn, ngươi làm cái gì vậy?"

"Ủ ấm chân cho ngài mà."

"Ngươi... ngươi... ngươi..."

"Mau ngủ đi thôi, buồn ngủ c.h.ế. t đi được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!