Chương 15: (Vô Đề)

Cố Thừa Ngôn là một người ôn nhuận như ngọc, rất ít khi sa sầm mặt hay nhíu mày.

Hắn đọc sách nhiều, kiến thức rộng, tâm cơ tính kế của Hồ Tiểu Muội ta nhìn không hiểu, nhưng hắn khẳng định biết rõ.

Hắn không nói xấu Hồ Tiểu Muội một câu nào, cũng không trách mắng nửa câu.

Chỉ ôn tồn nói với ta: "Ở lại thêm hai ngày, đợi thời tiết hửng nắng, chúng ta liền trở về đi."

"Tam gia, tại sao ngài không nói tỉ mỉ với ta, ngài không nói ta sẽ vĩnh viễn không biết, cũng sẽ không hiểu, lần sau không chừng còn mắc mưu bị lừa đấy."

Cố Thừa Ngôn bảo ta đi đóng cửa sổ lại.

Ta chạy lạch bạch tới đóng cửa sổ.

Rồi ngồi đối diện hắn, nghiêm túc nhìn hắn.

"Biết Hồ Tiểu Muội muốn hại ngươi, trong lòng có thấy khó chịu không?"

Ta lắc đầu.

"Không khó chịu, ta và nàng vốn không có bất kỳ quan hệ nào, ở vài ngày rồi ta sẽ rời đi, lần sau tới còn không biết là khi nào. Chúng ta không có tình cảm, cũng không có tình nghĩa, nàng muốn hại ta nhưng không thành công, ta về sau tránh xa nàng ra, không cho nàng cơ hội hại ta là được."

"Có nghĩ tới việc trả thù lại không?" Cố Thừa Ngôn lại hỏi.

"……" Ta gật gật đầu: "Ta không biết nên trả thù thế nào, là đ.á.n. h nàng một trận, hay là đi mách với cha nàng? Nếu ta đi mách, liệu nàng có bị phạt không…… Ta chưa từng trải qua loại chuyện này."

"Việc này ngươi không cần phải làm gì cả, sau này không có việc gì cũng đừng chạy lung tung, ta dạy ngươi đ.á.n. h cờ."

"Vâng!"

Ta lập tức ngoan ngoãn gật đầu.

Hồ Tiểu Muội lại tới gọi ta vài lần, ta đều lấy cớ phải đọc sách thuộc lòng nên không đi ra ngoài với nàng ta.

Ánh mắt nàng ta nhìn ta lúc rời đi đen kịt, có chút đáng sợ.

Vì thế buổi tối ta còn gặp ác mộng.

Mơ thấy mình bị ném vào rừng già núi sâu, sài lang hổ báo thay nhau xé xác ta nuốt vào bụng.

"Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân……" Tứ Nguyệt đ.á.n. h thức ta dậy.

Ta ngẩn ngơ hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

Mãi đến khi Cố Thừa Ngôn khoác thêm áo vào phòng, ta mới nhào vào lòng hắn, nghẹn ngào thốt lên: "Tam gia, chúng ta về nhà đi."

Thật là đáng sợ.

Cứ ở lại tiếp, vạn nhất ta không nhịn được mà buông lời ác ý với Hồ Tiểu Muội, hoặc đi mách cha nàng, hay là mượn tay người khác trừng trị nàng, thì đều không phải chuyện ta muốn làm.

Ta từ nhỏ đã biết nữ nhi vốn không dễ dàng.

Nếu Hồ Tiểu Muội là nam nhi, ta mới không nương tay như vậy.

"Ừ, chúng ta ngày mai liền về thôi, chúng ta không đi đường cũ nữa, đi đường vòng qua địa phương khác dạo chơi, ta cũng đi bái phỏng một chút bạn hữu cùng trường."

"Vâng vâng."

Ta dùng sức gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!