Trong viện của Cố Thừa Ngôn có một gian thư phòng.
Giấy mực trên bàn sách là do chính tay ta chọn khi chàng dẫn ta đến kho đồ của Cố phủ.
Chúng rực rỡ sắc màu, tinh xảo và xinh đẹp, ta thích vô cùng.
Ngày mai là ngày chính thức ta bắt đầu học vỡ lòng.
Ta đi ngủ sớm hơn bất kỳ ai, nhưng cứ lăn qua lộn lại trên giường mãi mà chẳng thể chợp mắt.
Khó khăn lắm mới ngủ thiếp đi, vừa tỉnh dậy đã hỏi Tứ Nguyệt:
"Mấy giờ rồi? Trời đã sáng chưa?"
Ta thức dậy sớm hơn tất cả mọi người.
Sửa soạn xong xuôi, dùng bữa sáng rồi vào thư phòng ngồi đợi.
Ngồi không yên, ta hết sờ chỗ này lại chạm chỗ kia, cầm khăn lau chỗ này một chút, quét dọn chỗ kia một tẹo.
Đợi đến khi Cố Thừa Ngôn dậy, ta đã lau chùi thư phòng sạch bong một lượt, nghiên mực và đồ rửa b. út cũng đã được cọ rửa mấy lần.
"Tam gia, chúng ta bắt đầu thôi."
Chàng đứng sau lưng ta, nắm lấy tay ta, viết xuống tên ta trên tờ giấy Tuyên Thành: Du Vãn.
"Mạc đạo tang du vãn, vi hà thượng mãn thiên."
Chàng nói tên của ta chắc hẳn xuất phát từ câu thơ này.
Ta không hiểu ý nghĩa, chàng liền giải thích cho ta, bảo rằng làm việc chớ nên bỏ dở giữa chừng, dù có muộn màng hay về già đi nữa thì vẫn có thể đạt được thành tựu.
Chàng lại nắm tay ta, viết xuống thêm mấy dòng chữ khác:
[ Nữ t. ử cũng phải biết tự tôn, tự ái, không ngừng tự cường, nỗ lực tiến lên. ]
"Du Vãn, đây là mong đợi của ta dành cho nàng. Ta hy vọng nàng có thể làm được những điều này: biết tôn trọng yêu thương bản thân, không ngừng mạnh mẽ và luôn hướng về phía trước."
"Bởi vì ta không thể ở bên nàng quá nhiều năm, cũng chẳng thể bảo vệ nàng cả đời. Sau khi ta không còn nữa, nàng phải dựa vào chính mình. Những thứ ta để lại cho nàng, cũng phải có bản lĩnh thì nàng mới giữ được."
Ta ôm chầm lấy chàng, rúc vào n.g.ự. c chàng mà khóc rống lên:
"Vậy thì chàng nhất định phải sống thêm nhiều năm nữa! Ta hơi ngốc, không học nhanh được đâu. Chàng phải sống thật lâu để dạy bảo ta cho bằng được mới thôi, chàng phải chịu trách nhiệm với ta!"
Hồi lâu sau, chàng thở dài một tiếng:
"Được."
Ta sai người đem bức chữ Cố Thừa Ngôn viết treo trong phòng, ngày ngày ngắm nhìn để tự khích lệ bản thân.
Trí nhớ của ta rất tốt, học Tam Tự Kinh cũng rất nhanh.
Cố Thừa Ngôn giải thích nghĩa một lần là ta hiểu ngay.
Chàng khen ta có tuệ căn, nên đã mang ta đi chơi như một phần thưởng.
"Đi ra ngoài chơi sao?"
Mắt ta trợn tròn, miệng cười toe đến tận mang tai, chẳng thể giấu nổi niềm vui sướng và kích động trong lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!