Chương 44: Kéo cần

Cứ đi rồi dừng liên tục như thế, thoáng chốc thời gian bôn ba bên ngoài đã trôi qua gần nửa tháng.

Hôm nay là ngày 21 tháng 6, Chúc Dư nửa nằm trên giường khách sạn, nhìn ra vầng trăng sáng vằng vặc phía xa qua khe cửa sổ chưa kéo rèm.

Trong mắt cô là ánh trăng, nhưng trong lòng cô lại nghĩ đến Giang Khởi Vũ.

Ta muốn bay lên theo gió

Chỉ e lầu quỳnh gác ngọc

Cao thẳm lạnh làm sao

Nhảy múa cùng bóng nguyệt

Trần gian thú biết bao. (Thủy Điệu Ca Đầu_Tô Thức

Sau khi ngắm nhìn một lúc, Chúc Dư làm theo tiếng lòng mình, xuống giường, ra khỏi phòng. Cô đứng chôn chân trước một cánh cửa khác vài phút, rồi mới giơ tay gõ cửa. Nhưng mãi không thấy có tiếng đáp lại.

"Nửa đêm nửa hôm, đi gõ cửa phòng bạn gái cũ, có vẻ không hay lắm nhỉ?"

Chúc Dư giật mình, tìm theo nơi tiếng nói phát ra. Giang Khởi Vũ đang tựa vào góc hành lang phía sau bên trái cô, không biết đã đứng đó nhìn bao lâu rồi.

Cô cười, thản nhiên nói: "Có gì không hay, chuyện gì lớn hơn chúng ta mà chẳng làm rồi sao? Huống hồ em cũng chưa có người yêu mới, chị cũng không, chúng ta không cần phải né tránh."

"Không cần né tránh..." Giang Khởi Vũ bước tới, đi vượt qua Chúc Dư, đặt thẻ phòng lên cánh cửa. Tiếng "tít" vang lên, cô đẩy cửa phòng, sau đó quay người lại, nhìn thẳng vào mắt Chúc Dư và nói, "Vậy chị muốn làm gì?"

Chúc Dư cũng nhìn vào mắt cô.

Đèn trong phòng chưa mở, vị trí hai người đứng không quá sáng.

Hai cô thật sự đứng rất gần nhau, có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc của đối phương, có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, và cũng có thể nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong mắt đối phương.

"Chị muốn hôn em."

Thế là Chúc Dư đã trả lời như vậy, mặc dù đây không phải là mục đích ban đầu cô đến gõ cửa, nhưng ngay lúc này, điều cô nghĩ đến chính là nụ hôn, đương nhiên, cũng không chỉ giới hạn ở điều đó.

Câu nói này rất nhỏ, gần như chỉ là hơi thở, đẩy bầu không khí vốn đã mờ ám lên đến đỉnh điểm.

Thế là, trong đôi mắt Giang Khởi Vũ, Chúc Dư không chỉ thấy chính mình mà còn thấy cả d*c v*ng đang bùng cháy.

Cô rất vui. Cho đến tận bây giờ, trong mắt Giang Khởi Vũ, Chúc Dư và d*c v*ng vẫn luôn xuất hiện cùng một lúc. Thế là cô tiến lại gần hơn, triệt để phá hủy bức tường ngăn cách mong manh còn sót lại giữa hai người vào lúc này, khiến môi cô chạm vào môi cô ấy.

Giang Khởi Vũ khẽ run lên, một nửa vì rung động, một nửa vì kháng cự.

Không sao cả, chuyện nào ra chuyện đó. Hôn cô ấy, không có nghĩa là mình là một kẻ lụy tình, không có nghĩa là mình lại hoàn toàn tin tưởng cô ấy. Trước đây cô ấy có thể vừa lừa dối, vừa ân ái với mình, thì bây giờ mình cũng có thể vừa nghi ngờ, vừa hôn cô ấy.

Cái kiểu tình cảm nửa vời này, ai mà chẳng làm được?

Mang theo suy nghĩ ấy, tay Giang Khởi Vũ đặt lên eo Chúc Dư, bắt đầu đón nhận nụ hôn của cô.

Thế là, nụ hôn vụn vặt do một người dẫn dắt đã biến thành một nụ hôn có qua có lại, sâu lắng và mãnh liệt hơn của cả hai người.

Trong lúc tình ái mê loạn, Chúc Dư đẩy Giang Khởi Vũ vào trong phòng.

Tiếng "rầm" vang lên, cánh cửa phòng khép lại. Phía sau đó, hai chiếc nhẫn được đặt lại trên tủ đầu giường, chúng tựa sát vào nhau.

Hơi nước dần lan tỏa khắp phòng tắm. Tấm kính phòng tắm là loại mờ đục. Nếu hai chiếc nhẫn có linh hồn và suy nghĩ của riêng mình, có thể nhìn thấy thế giới xung quanh, chúng sẽ có thể lờ mờ nhìn thấy qua tấm kính kia, hai bóng người đang quấn quýt lấy nhau trong màn hơi nước........

"Chị đến gõ cửa, chỉ là vì muốn hôn em, muốn làm chuyện này với em thôi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!