Chương 40: Âm mưu

"Không." Chúc Dư ngẩn người một chút rồi trả lời, nghĩ nghĩ sau đó bổ sung một câu, "Dù có qua hơn năm mươi năm nữa, em vẫn sẽ là dáng vẻ bây giờ."

Thấy Giang Khởi Vũ tỏ ra vui mừng khi nghe thế, cô ấy bất lực nói: "Trước hết, chị hiểu em yêu thích dung mạo của mình, và muốn giữ gìn nó. Nhưng, đây dường như không phải là trọng điểm em nên quan tâm bây giờ thì phải?"

"Tại sao lại không nên?" Giang Khởi Vũ vặn hỏi lại, "Theo chị nói, khi nào em chết, chẳng qua chỉ có hai trường hợp, hoặc là năm mươi lăm năm sau, hoặc là hai năm sau. Không đúng, còn trường hợp thứ ba nữa, nếu em đi Vạn Vật Sinh, có lẽ còn chết nhanh hơn cả hai năm nữa....."

"Cũng không đúng, bình thường triệu chứng mù và điếc đáng lẽ phải sau năm mươi năm mới xuất hiện, vậy mà bây giờ lại xuất hiện. Trước đó chúng ta đã phân tích rồi, sự bất thường này xảy ra là vì em đã lựa chọn không đi Vạn Vật Sinh. Vậy nếu em tiếp tục kiên trì không đi Vạn Vật Sinh, vậy cũng không thể phá vỡ sự bất thường này, không thể trở lại đúng quỹ đạo."

"Cho nên, nếu em không đi Vạn Vật Sinh, rất có thể sẽ chết sau hai năm."

"A—— vậy thì vẫn là hai trường hợp, không đi, hai năm sau chết, đi, ngày mai chết."

Nói như vậy, cô căn bản không sống được đến năm sáu mươi tuổi, vậy hình như thật sự không nên quan tâm đến vấn đề năm sáu mươi tuổi có già đi hay không nữa...

Nhưng lời đã nói ra, Giang Khởi Vũ nhất định phải nói cho trọn vẹn.

Thế là cô nói tiếp vô cùng tự nhiên: "Chính vì em không sống được đến năm sáu mươi tuổi, nên mới càng phải quan tâm đến việc trong tình huống bình thường, lúc đó em sẽ trông như thế nào. Nếu không, bản thân em đợi đến hơn năm mươi năm sau, đi soi gương chẳng phải là xong rồi sao? Chính vì không có cơ hội tận mắt nhìn thấy, nên mới càng muốn biết, em đã mất đi một tương lai như thế nào."

Sau khi nói xong những lời này, Giang Khởi Vũ suýt chút nữa đã tự thuyết phục được chính mình, thậm chí còn có chút buồn bã, giống như cô từ đầu đã nghĩ như vậy. Giống như việc cô quan tâm đến dung mạo mình có bị già đi hay không không phải vì đơn thuần yêu cái đẹp, mà là để giảm bớt sự tiếc nuối do cuộc đời sắp kết thúc mang lại.

Thế nhưng Chúc Dư biết ban đầu cô không nghĩ như vậy.

Tuy nhiên, dù Chúc Dư biết, vẫn không khỏi bị lý do cuối cùng cô đưa ra làm cho rối trí.

"Không phải vì chị cảm thấy em không sống được đến năm sáu mươi tuổi, nên mới nói đó không phải là trọng điểm em nên quan tâm bây giờ. Chị hoàn toàn không có ý đó."

"Còn nữa, ai nói em đã không còn cơ hội tận mắt nhìn thấy? Ai nói em đã mất đi tương lai đó rồi? Em có, em sẽ có. Không phải là hai trường hợp, là ba trường hợp. Chị cũng nói là 'có thể', sao đến lúc tổng kết em lại bỏ mất chữ 'có thể' đi rồi? Không đi, có thể là hai năm sau, cũng có thể là năm mươi lăm năm sau. Đi, là trong vòng hai năm."

"Cho nên, chị thấy không đi là tốt nhất."

Nghe thấy câu "Đi, là trong vòng hai năm", Giang Khởi Vũ nhíu mày. Nghe đến câu cuối "Không đi là tốt nhất", cô lại nhướng mày.

"Đợi đã......" Giang Khởi Vũ nghi ngờ nói, "Đúng không vậy? Chị nói em bỏ mất từ 'có thể' khi tổng kết, nhưng sao chị cũng vậy? Còn một khả năng nữa đâu rồi, hả cô Chúc? Phân biệt đối xử như vậy không hay đâu."

Chúc Dư: "Thật sao? Vậy theo em thì nên là?"

Giang Khởi Vũ: "Là bốn trường hợp. Không đi, có thể là hai năm sau, cũng có thể là năm mươi lăm năm sau. Đi, có thể là trong vòng hai năm, cũng có thể là năm mươi lăm năm sau."

"Ồ." Chúc Dư khẽ cười, "Có lẽ là do chị uống rượu rồi, có chút không tỉnh táo, nhất thời quên mất còn một khả năng nữa."

Lại lấy cớ say rượu.

Giang Khởi Vũ nói thẳng: "Chị nào phải quên, rõ ràng là cố ý. Chị không muốn em đi Vạn Vật Sinh, đây chính là mục đích tối nay của chị đúng không."

Dưới ánh mắt sắc bén của cô, Chúc Dư thu lại nụ cười dùng làm lá chắn, trực tiếp thừa nhận: "Đúng, trong mắt chị, không đi là lựa chọn tốt nhất. Nhưng nếu em vẫn muốn đi, chị hy vọng em ít nhất có thể hiểu rõ việc đi hay không đi sẽ mang lại hậu quả gì. Em có thể tự mình cân nhắc. Còn sau khi cân nhắc em sẽ lựa chọn thế nào, em là một cá thể độc lập, chị sẽ tôn trọng em."

Đi hay không đi mỗi bên sẽ mang lại hậu quả gì...

Giang Khởi Vũ hiểu rồi, ngoài chuyện sống chết ra, điều mà Chúc Dư không nói rõ là gì......

Không đi, trước mặt em, chị sẽ cố gắng quên đi quá khứ, buông bỏ mục đích ban đầu tiếp cận em; đi, có lẽ tương lai chị vẫn sẽ đưa ra lựa chọn đẩy em xuống địa ngục.

Bây giờ hối hận, không muốn em chết, là vì yêu. Nhưng liệu tình yêu này có chắc chắn là bền lâu? Dấu yêu sẽ luôn đong đầy? Đặc biệt là khi ngày càng tiến gần đến chấp niệm bấy lâu nay, liệu tình yêu có thật sự có thể là một loại đảm bảo không? Đảm bảo rằng cán cân trong lòng chị sẽ luôn nghiêng về phía em, có thể vươn tay kéo em khi em em sắp rơi xuống vực sâu, chứ không phải khoanh tay đứng nhìn, hoặc thậm chí là đạp em xuống đó.

Câu trả lời là không nhất định, không thể đảm bảo.

Đây chính là sự khác biệt giữa việc đi và không đi đối với Chúc Dư.

Đây chính là lý do Chúc Dư muốn nói cho Giang Khởi Vũ biết logic nói dối của mình, khi cô ấy còn đủ yêu Giang Khởi Vũ, sẽ dạy cô cách nhận biết lời nói dối của mình, dạy cô cách chống lại bản thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!