Chương 4: Phán quyết

Nửa đêm, dưới ánh trăng soi rọi, một người đàn ông bị trói dưới tầng hầm, còn một người phụ nữ thì đang lục lọi khắp nơi trên tầng một.

Bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng này cũng có thể đoán ngay đây là một vụ "đột nhập cướp bóc".

Giang Khởi Vũ có chút cảm khái, trừng trị kẻ ác mà lại khiến bản thân trông như kẻ xấu.

Đồng thời, cô cũng không khỏi đau đầu, rốt cuộc phải xử lý tên cặn bã này thế nào cho ổn đây?

Báo cảnh sát ư?

Không được, không được. Chưa nói đến việc cảnh sát có tin hay không những chuyện mà họ xem là mê tín quái đản, chỉ riêng việc Lý Chương Bình đã biết cô là một kẻ dị biệt trong thế giới loài người là cũng đủ để gạt bỏ phương án này rồi. Cô không muốn bị bắt đi làm vật thí nghiệm đâu.

Tự mình giải quyết?

Cũng khó. Làm sao để khống chế được mức độ dạy dỗ ông ta đây?

Nhẹ tay quá, e rằng gã sẽ chẳng ghi nhớ gì, biết đâu sau khi cô đi, gã lại tái phạm hoặc đơn giản là chạy trốn đến nơi khác. Chẳng lẽ cô phải đuổi theo gã đến cùng trời cuối đất à?

Còn nếu nặng tay quá, lỡ người này ôm hận rồi trở nên tàn độc hơn, vậy chẳng phải sẽ phản tác dụng sao?

Giết quách cho khỏe? Như thế chẳng phải cô thật sự biến thành kẻ xấu rồi à? Dù có tội lỗi đi chăng nữa, sinh tử cũng không phải thứ mà một mình cô có thể tùy tiện định đoạt.

Khổ não ghê cơ, những lúc như thế này, cô luôn nghĩ đây chính là cảm giác khi đơn độc trên thế gian này sao? Không có ai để bàn bạc, không có ai có thể thắp sáng con đường mờ mịt phía trước.

Tìm thấy rồi!

Một xấp thư bị đè dưới đáy một chiếc hộp cũ kỹ bất ngờ kéo Giang Khởi Vũ ra khỏi những suy nghĩ rối rắm.

Cô nhanh chóng lật xem, người gửi của mỗi lá thư đều là: Triệu Việt.

Là tên bác sĩ đã cấu kết với Lý Chương Bình.

Cô sắp xếp thư theo dấu bưu điện rồi bắt đầu đọc từ lá đầu tiên.

Bức thư sớm nhất đề ngày 23 tháng 6 năm 2013:

"Chào anh Lý, mong rằng anh đọc thư như thể gặp trực tiếp.

Vì nội dung khá nhạy cảm, không tiện để lại dấu vết trên mạng, nên tôi viết thư này để bàn bạc.

Từ sau lần gặp mặt tháng trước, tôi vẫn luôn do dự về chuyện đã nghe ngày hôm đó.

Nhưng gần đây, khuyển tử đột ngột mắc phải một căn bệnh nan y, đã đến mức không thể cứu chữa.

Sau nhiều lần suy nghĩ, tôi quyết định cùng anh hợp tác kinh doanh vụ này, tôi sẽ đóng vai trò trung gian tìm kiếm khách hàng phù hợp cho anh.

Chỉ là... liệu có thể để con trai tôi trở thành người đầu tiên tiếp nhận ca 'cấy ghép linh hồn' không? Nếu anh Lý đồng ý, tôi sẵn sàng chia lợi nhuận theo tỷ lệ 9:1, tuyệt đối không có lời oán trách.

Chúc anh mạnh khỏe."

Cấy ghép linh hồn?

Giang Khởi Vũ chỉ từng nghe nói đến các ca phẫu thuật ghép tạng, chứ cái gọi là "cấy ghép linh hồn" thì chưa từng thấy bao giờ.

Nhưng rất nhanh, cô đã hiểu ra sơ lược.

Việc làm ăn mà Lý Chương Bình và Triệu Việt bàn bạc có lẽ không khác gì buôn bán nội tạng người. Chỉ khác ở chỗ, người bị lấy đi nội tạng sẽ biết mình đã mất một phần cơ thể, còn kẻ bị lấy mất một phần linh hồn lại chẳng hề hay biết bản thân đã đánh mất thứ gì.

Dựa theo những gì Triệu Việt viết, hắn sẽ tìm "khách hàng phù hợp" cho Lý Chương Bình. Vậy như nào mới gọi là "khách hàng phù hợp"?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!