"Quán bar quen thuộc, chỗ ngồi quen thuộc, nhưng người bên cạnh dường như ngày càng xa lạ.
Trước đó khi được Chúc Dư dẫn đến chỗ ngồi này, Giang Khởi Vũ đã không lập tức ngồi xuống mà ngẩn người tại chỗ.
Chúc Dư thấy vậy, hỏi: "Sao thế? Không thích à? Chẳng phải lần nào em đến cũng ngồi đây sao?"
Lần nào đến, cũng ngồi đây.
Chưa đến mười chữ, lại như tiếng sấm nổ vang trong đầu Giang Khởi Vũ.
Cô nhìn Chúc Dư không thể tin nổi, đồng thời bất giác lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách với người kia.
Thứ nhất, ngoại trừ việc lúc mới vào tỏ ra quen biết với chủ quán bar, Giang Khởi Vũ chưa từng nói với Chúc Dư rằng cô là khách quen ở đây. Việc quen biết bà chủ cũng có thể là ở những dịp khác ngoài quán bar, cho dù là ở trong quán bar, cũng không thể loại trừ khả năng chỉ đến một lần.
Vậy thì, câu "lần nào đến" này là từ đâu mà có?
Chủ quán bar nói? Không thể nào, lúc Tống Ánh nhìn thấy cô, rõ ràng là vẻ mặt không ngờ sẽ gặp lại vào hôm nay, vậy nên cô ấy tuyệt đối không thể đã từng trao đổi với Chúc Dư về cô được.
Còn nữa, điều khiến Giang Khởi Vũ lạnh sống lưng hơn chính là câu "đều ngồi ở đây", nghe cứ như là... cứ như là mọi cử động của cô trong quán bar này đều nằm dưới sự theo dõi của người khác.
Mà người khác từng ẩn mình trong bóng tối kia, rất có thể chính là người hiện tại đang được cô xem như người yêu dấu thương.
Nếu là như vậy, đồng nghĩa việc Chúc Dư không phải đã quen cô ở trấn Lai Nguyệt. Nếu như tiền đề của sự quen biết đều là giả dối, vậy, còn điều gì là thật đây?
......
Vô số những suy đoán không thể kiềm chế cứa vào tim Giang Khởi Vũ như dao cắt, cô hoàn toàn mất cảm giác ngon miệng, nhưng vì Chúc Dư nói ăn xong mới bắt đầu cuộc nói chuyện tiếp theo nên cô đành ăn qua loa cho xong.
Im lặng đến cực điểm, ăn mà không biết vị.
Không lâu sau, Giang Khởi Vũ nói: "Em ăn xong rồi, chị trông cũng không có vẻ ngon miệng lắm, vậy thì bắt đầu thôi."
Bắt đầu sự chế giễu của chị đi.
Chúc Dư nghe vậy, bộ đồ ăn đã lâu không động đậy trong tay "pách" một tiếng rơi xuống, sau đó nhìn cô thật lâu.
Áy náy, không đành lòng, sợ hãi, nếu như phải giải mã cảm xúc sau ánh mắt kia, Giang Khởi Vũ của trước đây sẽ nghĩ đến những từ này, nhưng Giang Khởi Vũ của bây giờ, sẽ không tốn tâm trí để nghĩ nữa. Dù là ánh mắt gì, trong mắt cô, đều là một từ.
Giả tạo.
"Xin lỗi."
Chúc Dư cuối cùng cũng lên tiếng.
"Chị biết, bây giờ chắc chắn em đang nghĩ, rốt cuộc chị đã lừa dối em những chuyện gì, không, với tính cách của em, thậm chí sẽ nghĩ, những lời chị nói có câu nào là thật hay không. Chị muốn trả lời câu hỏi thứ hai của em trước..."
Giang Khởi Vũ: "Chị đang chứng minh rằng, em không hiểu chị bao nhiêu thì chị lại càng hiểu em bấy nhiêu sao?"
Chúc Dư: "Không phải như vậy, chị chỉ muốn nói..."
"Không phải sao?" Giang Khởi Vũ cười giễu, "À, cũng đúng, căn bản không cần chứng minh, sự thật là như thế, cho nên em mới bị chị lừa lâu như vậy, thậm chí chưa từng nghĩ đến việc nghi ngờ chị."
"Chị bắt đầu quen biết em từ khi nào, bắt đầu giăng bẫy lừa em từ khi nào, vì lừa em mà đã nói những lời gì, làm những chuyện gì... em hoàn toàn không biết."
"Đến hôm nay em mới phát hiện, đối với chị, em hoàn toàn không biết gì, một chút cũng nhìn không thấu."
Từ lúc Giang Khởi Vũ nói "căn bản không cần chứng minh", Chúc Dư đã nhận thấy, tay cô ấy nắm chặt lấy mép bàn.
Là bàn tay mà ngày hôm trước cô ấy vừa bị thương, buổi chiều trước khi ra ngoài mới thay băng, lúc đó còn chưa có dấu hiệu chuyển biến tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!