Chương 32: Một phòng gió xuân

"Giống như quá trình mất thị lực, khi em hoàn toàn không nghe thấy tiếng mưa nữa, những tiếng gào thét đó cũng biến mất theo. Rồi em cứ ngồi đây cho đến khi chị xuất hiện."

Chỉ nghe Giang Khởi Vũ nói thôi, Chúc Dư cũng có thể hình dung ra sự áp bức mà ảo giác thị giác và thính giác đó mang lại cho cô ấy. Thật sự trải qua chắc chắn còn khó khăn hơn nhiều, trách không được, trách không được lúc đó cô ấy lại cuộn tròn mình thành một cục nhỏ như vậy.

"Được rồi, toàn bộ quá trình là như thế đấy. Em nghĩ, có lẽ chính hành vi phá hoại đồ hình gân lá của em đã dẫn đến lời cảnh cáo lần này. Không, không chỉ là cảnh cáo, mà còn là một sự ngăn chặn, nếu không thì bức tranh này đã bị em đốt thành tro rồi..." Giang Khởi Vũ nhún vai, "Chị nói đúng, đôi khi em hơi bốc đồng."

Ngay cả việc tự kiểm điểm cũng nói một cách nhẹ nhàng như vậy.

Chúc Dư nhớ lại Giang Khởi Vũ trước đó rõ ràng rất sợ hãi, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh, cho đến khi nghĩ rằng cô đã đi rồi mới trút bỏ lớp ngụy trang.

Bây giờ có lẽ lại là vẻ ngoài bình thản, nhưng thực ra trong lòng để ý lắm đây, thế là giơ tay định nhẹ nhàng vỗ vai em ấy, muốn nói một câu "Nhưng em đã làm rất tốt rồi, ai mà ngờ được sẽ thành ra thế này chứ?"

Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Giang Khởi Vũ đã nhanh chóng tự nói tiếp: "Nhưng mà, nếu không có sự so sánh giữa hai lần mất thị lực và thính giác, em cũng không suy ra được nhiều thứ như vậy, cho nên kết quả cũng không tệ."

Trong lời nói và vẻ mặt còn mang theo vài phần tự mãn.

Chúc Dư: "......"

Là cô nghĩ nhiều rồi, Giang Khởi Vũ không phải là người hay tự oán trách, ngược lại còn rất biết nắm bắt thời cơ để tự khẳng định mình, chủ yếu là không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.

Nhưng tay cô vừa đặt lên vai Giang Khởi Vũ, lúc này tiếp tục vỗ cũng không xong, rút về cũng không ổn, cuối cùng đành thuận thế dời lên xoa nhẹ mái tóc cô ấy, nói: "Chị thấy em cũng không cần khiêm tốn làm gì, chắc chắn là em có khả năng tiên tri, nên mới cố ý lấy thân làm mồi, dụ rắn rời hang, thêm vào đó còn có tài nhìn xa trông rộng nữa. Chị mới có thể ké chút ánh sáng của em, nghe được những chuyện kỳ lạ này."

Từ khi Chúc Dư nói ra "không cần khiêm tốn", Giang Khởi Vũ đã biết phía sau chắc chắn không phải là lời khen ngợi gì rồi, thế là khẽ nhướng mày, chờ xem cô ấy có thể nói ra điều gì hay ho.

Trăm triệu lần không ngờ, lại là một đóa hoa giấy, hơn nữa còn là giấy xé trong từ điển thành ngữ ra.

Mỗi chữ nhìn riêng đều là khen người, nhưng không ngờ từ miệng Chúc Dư liên tục thốt ra lại biến thành ý khác.

*Đoạn trên Chúc Dư đã dùng các câu thành ngữ "Vị bốc tiên tri", "Dĩ thân vi nhị", "Dẫn xà xuất động", "Minh sát thu hào" vốn mang ý tích cực nhưng gom chung lại để khen đểu Giang Khởi Vũ.

Đúng là một kiểu nói chuyện vừa bóng gió vừa kỳ quái, Giang Khởi Vũ thầm nghĩ, "Em mới thấy lạ đời ấy chứ."

Cô ấy "tốt bụng" tóm tắt lại lời của Chúc Dư: "Chị chẳng bằng nói thẳng luôn là em hoàn toàn là chó ngáp phải ruồi, sau đó lại mặt dày mày dạn tự khen ngầm mình, đỡ tốn bao nhiêu nước bọt."

Chẳng phải toàn là mấy cụm bốn chữ thôi sao? Ai mà chẳng nói được.

"Vậy hả?" Chúc Dư giả vờ ngạc nhiên, "Vậy cảm ơn em đã nhắc nhở."

Giang Khởi Vũ cười như không cười: "Không có gì, với lại, tới lượt chị rồi đấy."

Thấy Chúc Dư lộ vẻ khó hiểu, Giang Khởi Vũ giải thích: "Em đã nói hết những gì cần nói rồi, tự phê bình với hứa hẹn cũng xong xuôi cả rồi. Lúc nãy đã nói rồi, chị cũng phải như vậy, nhân lúc hôm nay nói hết những gì cần nói đi, đừng hòng trốn."

"Được thôi," Chúc Dư buồn cười nói, "Chị cũng chẳng định trốn, nhưng em đúng là tích cực thật đấy, đáng khen. Không chỉ chủ động tự phê bình và hứa hẹn, mà còn tiện thể tự khen mình nữa chứ."

Tự khen?

Giang Khởi Vũ: "Đây rõ ràng là ý thức tự khẳng định bản thân!"

Chúc Dư: "Có lẽ... em từng thấy mèo xù lông bao giờ chưa?"

Giang Khởi Vũ: "Chưa."

Chúc Dư: "Em với......"

Giang Khởi Vũ: "Hoàn toàn không giống!"

Bị cắt ngang lời, Chúc Dư bật cười trước, sau đó lại đưa tay xoa đầu cô ấy.

"Được rồi, em nói không giống thì không giống."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!