Chương 15: Giếng cổ

Giang Khởi Vũ không có ý định ở lại lâu, mang theo tờ giấy đã trả lại nguyên chủ về "Thử gian", kể lại tình hình cho Chúc Dư.

Trong phòng khách tầng trệt của "Thử gian ".

Giang Khởi Vũ ngồi trên sofa, chỉnh đốn đồ đạc bày trên bàn trà trước mặt về nửa bên trái, sau đó đặt tờ giấy vo tròn ở vị trí trung tâm nửa bên còn lại, bắt chước giọng điệu và cử chỉ của Ngũ Tứ Tam, nói với Chúc Dư: "Cái tên Ngũ Tứ Tam đó nói, mười hai giờ rưỡi đêm nay sẽ gặp nhau ở đây."

Chúc Dư đưa cho Giang Khởi Vũ một ly nước dâu tằm, ngạc nhiên hỏi: "Ý gì? Gặp nhau trong tờ giấy này sao?"

Giang Khởi Vũ ra vẻ nghiêm trọng tiếp lời cô ấy: "Đúng vậy, ở trong giấy, nói chính xác hơn là ở trong bức vẽ trên giấy, hắn ta đã thêm một bức vẽ lên trên."

Chúc Dư cũng không nghi ngờ: "Nửa đêm vào tranh gặp nhau, đây là lần đầu tiên chị nghe chuyện này đó."

Giang Khởi Vũ lắc đầu: "Sao những năm chị em tìm kiếm chuyện lạ khắp nơi mà vẫn không biết nhiều bằng em thế."

Nói xong định uống một ngụm nước dâu tằm, còn ra vẻ như thưởng trà của các bậc trưởng bối, nhưng Chúc Dư nửa chừng giật lấy cốc: "Vậy đừng uống cốc chị rót, tự rót đi."

Giang Khởi Vũ nhìn bàn tay trống không, rồi nhìn Chúc Dư, nhún vai: "Ồ."

Chúc Dư lại không bỏ qua, cứ nhìn chằm chằm cô, không nói gì mà chỉ nhìn, như thể muốn tìm gì đó trên người cô, nhìn đến mức Giang Khởi Vũ không thoải mái.

Cô cười gượng: "Chị nhìn em gì vậy?"

Chúc Dư: "Em không phải là một cái vỏ người rỗng tuếch, bên trong thực ra là một con mèo chứ?"

Mèo?

Chúc Dư bổ xung: "Em nhìn bản thân em xem, cả người khó chiều không dễ chọc, nhưng khi trêu người khác lại rất hùng hồn, giống như mèo con vô tình cào chủ một cái, rồi giả vờ như không có chuyện gì."

Giang Khởi Vũ: "Chị đừng có nói linh tinh, em không phải. Hơn nữa, tại sao lại là chủ nhân, em đâu phải là..."

Đúng lúc này Chúc Dư lại đưa cốc nước dâu tằm đến bên miệng Giang Khởi Vũ, làm động tác nghiêng cốc, như thể muốn bịt miệng cô lại. Làm Giang Khởi Vũ đang nói dở câu, đành phải uống một ngụm lớn theo động tác đó.

Đang chuẩn bị lên tiếng trách móc thì kẻ gây chuyện nhìn vào mắt cô, vẻ mặt vô tội, cũng khẽ nhấp một ngụm nước dâu tằm. Giang Khởi Vũ nhận thấy, môi dưới của Chúc Dư chạm vào vết son môi mà cô vừa in trên mép cốc.

Chi tiết này khiến cô lập tức bỏ vũ khí đầu hàng.

Giang Khởi Vũ: "Thôi vậy, em không nói đùa với chị nữa. Chị mở giấy ra xem đi."

Chúc Dư cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng, vừa mở giấy vừa nói: "Em đã xem rồi, tại sao còn vo nó lại thành một cục?"

Giang Khởi Vũ vừa cẩn thận quan sát sự thay đổi trên khuôn mặt cô ấy, vừa cười trừ: "Thì em mới nói mà..."

Quả nhiên, cô nhận được một cái liếc mắt sắc lẹm từ Chúc Dư.

Chúc Dư bực bội trải tờ giấy da bò nhăn nhúm lên bàn, trên đó ngoài dòng chữ quảng cáo phúc lợi mà Giang Khởi Vũ viết theo giọng điệu quán rượu, còn có chữ viết của một người khác.

Dùng bút đỏ viết rõ ràng: Rừng cây hòe sau núi, bên giếng cổ. Ngoài ra còn kèm theo một bản đồ vẽ tay cực kỳ sơ sài.

Giang Khởi Vũ vẫn muốn biện minh cho mình: "Thì đúng là gặp nhau ở địa điểm trong tranh mà, là chị hiểu không đúng thôi, không trách em được."

Chúc Dư: "Là ai đó thừa hơi vo giấy lại, cố ý lừa chị thì có."

Giang Khởi Vũ bất lực nói: "Vậy lần sau chị cũng lừa em một lần đi, có qua có lại, sẽ không để chị thiệt đâu."

Giang Khởi Vũ vốn tưởng rằng Chúc Dư nghe thấy lời này, chắc chắn sẽ thừa nước đục thả câu, đưa ra vài yêu cầu quá đáng hơn, nhưng cô lại trái với thường lệ, không nói gì cả.

"Chị sao vậy?"

Giang Khởi Vũ cảm thấy ánh mắt của Chúc Dư lúc này có chút bất thường, nhưng lại không nói ra được chỗ nào bất thường, chỉ cảm thấy qua đôi mắt cô, dường như nhìn thấy một giọt nước sắp bốc hơi trong hồ, vừa lưu luyến mặt hồ này, lại vừa quyết tuyệt muốn rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!