Chương 101: Ngoại truyện 1. Chúc Dư

Dường như Giang Khởi Vũ đang gặp rắc rối.

Chúc Dư vốn nghĩ rằng chỉ cần cô âm thầm quan sát Giang Khởi Vũ, chỉ cần giữ khoảng cách với cô ấy, cẩn thận không để cô ấy phát giác là được. Không ngờ ngày đầu tiên làm việc này, cô đã phải nghĩ cách giúp cô ấy thoát thân.

Nói về rắc rối này, cũng là do Giang Khởi Vũ xui xẻo, đến quán bar đúng lúc gặp cảnh sát kiểm tra hành chính. Ngặt nỗi căn cước công dân giả của cô ấy có chất lượng chẳng ra làm sao, nhìn từ xa thấy đồng chí cảnh sát cứ nhìn chằm chằm vào thẻ căn cước cau chặt mày, Chúc Dư biết ngay là cô ấy đã lộ tẩy rồi.

Chuyện quái gì thế này?

Ngụy trang ở thế giới này còn chưa đủ tốt thì nên khiêm tốn một chút, đừng có hở ra là đi chơi, trong lòng Giang Khởi Vũ không tự biết bản thân mình trông bắt mắt thế nào sao?

Chúc Dư thầm thở dài vì khối lượng công việc ngoài kế hoạch, sau đó đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, lén lút đi tới phòng điện rồi ngắt cầu dao.

Đèn tắt ngóm, quán bar lập tức trở nên hỗn loạn.

Như vậy, Giang Khởi Vũ chắc là có thể thừa cơ trốn thoát rồi.

Tuy nhiên, việc cô ấy thoát thân cũng đồng nghĩa với việc Chúc Dư đã mất dấu cô ấy. May mà vấn đề không lớn, Chúc Dư rời khỏi quán bar, đi thẳng đến một nhà nghỉ nhỏ, cô biết Giang Khởi Vũ đang trọ ở đây.

Chúc Dư chuẩn bị "ôm cây đợi thỏ", đợi Giang Khởi Vũ quay lại, thế nên cô cũng thuê một phòng trong nhà nghỉ này.

Không phải cô kén chọn, nhưng điều kiện vệ sinh của nhà nghỉ này thực sự không ra hồn, bên cạnh thậm chí còn có một quán KTV cách âm cực kỳ kém. Nhưng cô cũng có thể hiểu được, những khách sạn chính quy kiểm tra căn cước nghiêm ngặt thì e là Giang Khởi Vũ không vào ở được.

Nhân lúc làm thủ tục nhận phòng vừa nãy, cô còn tiện thể dò xét một chút, hỏi lễ tân nhà nghỉ rằng mình không mang căn cước thì có thể ở lại không. Lễ tân lúc đầu từ chối, nhưng sau khi cô nài nỉ vài câu thì đã được đồng ý.

Chúc Dư cảm thấy, sự từ chối ban đầu không phải là thật lòng, có lẽ chỉ là để sau này nếu có vấn đề gì xảy ra thì bớt được chút trách nhiệm mà thôi.

Cô cố ý chọn một căn phòng hướng ra đường, sau khi nhận phòng lập tức đứng bên cửa sổ quan sát khách khứa đến nhà nghỉ. Đợi mãi cho đến 11 giờ đêm, bóng dáng của Giang Khởi Vũ mới xuất hiện.

Cuối cùng con mồi cũng trở lại trong tầm mắt, Chúc Dư nhếch môi, không hiểu sao lại thấy hơi phấn khích.

Nhưng lại thấy Giang Khởi Vũ dừng chân ngoài nhà nghỉ, không bước vào trong.

Chẳng lẽ cô ấy đã phát hiện ra điều gì bất thường, phát hiện ra cô đang theo dõi cô ấy sao?

Chúc Dư cầm lấy chiếc ống nhòm nhỏ đã chuẩn bị sẵn để quan sát thần sắc của cô ấy. May quá, cô thở phào nhẹ nhõm, Giang Khởi Vũ trông không giống như đang nghi ngờ điều gì, mà giống như đang...... chê bai.

À, Chúc Dư cũng phải bật cười, hóa ra cô ấy cũng không muốn ở nơi như thế này.

Cũng đúng, rõ ràng là có tiền nhưng vì vấn đề thân phận nên có muốn tiêu cũng không tiêu được, hèn chi cứ ở ngoài mãi đến muộn thế này mới về.

Chúc Dư nhìn Giang Khởi Vũ thơ thẩn suốt mười mấy phút, lúc thì tựa vào cột điện buồn bã nhìn lên bầu trời đêm, lúc thì ngồi bên bồn hoa nghịch chiếc khuyên tai ở tai phải, khiến cho cái bóng giả của cô ấy cứ lúc ẩn lúc hiện theo nhịp nhạc của quán KTV.

Cũng biết chơi đấy chứ.

Chúc Dư lại cười, nhưng rất nhanh đã thu lại nụ cười đó. Cô nhìn thấy biểu cảm của mình qua hình phản chiếu trên cửa kính, thấy mình cười có hơi quá rạng rỡ. Thật vô lý, có gì đáng cười đâu, chẳng qua chỉ là nghịch cái bóng giả thôi mà?

Chính sự quan trọng hơn.

Chúc Dư lập tức đưa ra quyết định, dứt khoát giới thiệu mối làm giấy tờ giả của mình cho Giang Khởi Vũ luôn cho rồi.

Đắt thì có đắt một chút, nhưng tiền nào của nấy, có thể nói là một lần và mãi mãi, dùng rất tốt.

Theo cô biết, rất nhiều kẻ phạm pháp khi muốn "rửa tay gác kiếm" đều đặt hàng ở chỗ này. Cái đắt nằm ở chỗ, thứ được làm giả không chỉ là một tấm thẻ căn cước, mà là mọi phương diện, bao gồm đủ loại hồ sơ từ nhỏ đến lớn, thực sự tạo ra một con người "từng tồn tại" trên đời này.

Chân thực đến mức đủ để qua mặt hệ thống của cơ quan công an.

Tuy nhiên, không phải vì cô lo lắng cho điều kiện sống của Giang Khởi Vũ, chỉ là cô không muốn phải cùng cô ấy ra vào những nơi như thế này lâu dài, cũng lười sau này phải nhúng tay giúp cô ấy thoát khỏi cảnh sát thêm lần nào nữa.

Mục đích của cô là giám sát cô ấy, tìm hiểu cô ấy, chứ không phải để làm "vệ sĩ thầm lặng" cho cô ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!