Chuyện Mạc Trọng Đan tặng lon coca đã lên hot search với tốc độ cực kì nhanh, đồng thời cũng mang theo Nguyễn Thanh lên hot search một lần nữa.
Lúc Nguyễn Thanh xuống máy bay, quả thực đã nhanh chóng biến thành kẻ thù của toàn dân. Cô và Điền Nguyệt Nguyệt trốn trái trốn phải, tránh sự truy lùng của fans nhà người ta.
Kết quả, vừa đến cửa sân bay, Miêu Sầm đã gọi điện thoại đến.
Điền Nguyệt Nguyệt điên cuồng ra hiệu cho cô: "Chị, chị nhất định phải bình tĩnh đó, không được cãi nhau."
Nguyễn Thanh gật đầu, sau đó mới tươi cười nhận điện thoại: "Chị Miêu."
Miêu Sầm: "Hả, ai là chị Miêu của cô?"
Nguyễn Thanh: "Chị tin em đi, em thật sự không có xông lên mà."
Miêu Sầm: "Vậy bây giờ em nói cho chị biết, là ảnh đế ngã vào người em?"
Hai mắt Nguyễn Thanh đẫm lệ: "Câu này, ngay cả chính em còn không tin."
"Em còn biết thế!!!" Miêu Sầm rống lên: "Nếu không phải Nhạc tổng nói cho dù có việc gì cũng phải bảo vệ em thì với tình huống hiện tại của em bây giờ, đóng băng là cái chắc."
Nguyễn Thanh vô cùng thức thời: "Em vô cùng cảm ơn và cảm kích Nhạc tổng, dĩ nhiên em cũng cảm ơn chị Miêu đã vất vả nữa."
Miêu Sầm bị cô dỗ cho đến độ không còn sức lực, đành hữu khí vô lực hỏi: "…. Rốt cuộc tại sao lại thế này?"
Nguyễn Thanh thấy cô ấy cuối cùng cũng chịu nghe mình giải thích thì nhanh nhảu nói: "Là như thế này, ban đầu em không cẩn thận đụng vào ảnh đế, ảnh đế áy náy trong lòng nên tặng em một lon coca."
Miêu Sầm: "… Em đang nói cái gì vậy? Em đụng vào người ta, người ta áy náy đưa cho em coca?"
Nguyễn Thanh: "….." Rốt cuộc cũng phát hiện câu này không có logic, vậy nên, cô rất tự nhiên mà hỏi một câu: "Tại sao anh ấy lại đưa coca cho em nhỉ?"
Miêu Sầm cười lạnh, lên tiếng cảnh cáo: "…… Ngoan ngoãn tắt điện thoại, tới đoàn phim chào hỏi, học kịch bản. Quan trọng nhất chính là, cách xa Mạc Trọng Đan 5 mét ra, nếu không, chị giết em."
Nguyễn Thanh biết Miêu Sầm nói vậy là do tức giận, cô cúi đầu đồng ý: "Em biết rồi." Sau đó không sợ chết nói câu tiếp theo: "Nhưng mà, em phải đóng phim với anh ấy nữa!"
Miêu Sầm tức giận tắt điện thoại, Nguyễn Thanh tủi thân nói: "Em nói thật mà!"
Điền Nguyệt Nguyệt thấy cuối cùng cô còn dám oán giận Miêu Sầm, thầm nghĩ định mệnh rồi. Quả nhiên, Miêu Sầm gọi điện thoại tới, Điền Nguyệt Nguyệt bị mắng cho té tát.
Hai người bị mắng đều ủ rũ cụp đuôi, ra tới cửa mới phát hiện xe công vụ không đợi các cô mà đã bỏ đi luôn.
Điền Nguyệt Nguyệt: "……"
Nguyễn Thanh: "……"
Điền Nguyệt Nguyệt oán giận nói với Nguyễn Thanh: "Chị, chị nói đi, chắc không phải vì vụ hot search nên không đợi chị đấy chứ?"
Nguyễn Thanh lấy điện thoại ra nói: "Ai biết được? Gọi Didi* đi."
(*Didi: tương tự như Grab, Uber ở VN.)
Điền Nguyệt Nguyệt thấy cô bật điện thoại kêu xe chạy nhanh tới, cô nàng cười: "Chị, chị là người đầu tiên được Nhạc tổng coi trọng, tại sao chị lại nghèo như vậy hả?"
Nguyễn Thanh vừa chờ xe vừa nói: "Không kiếm ra tiền chứ sao!"
"Vậy vì sao Nhạc tổng luôn bảo vệ chị?" Điền Nguyệt Nguyệt tò mò hỏi, trong công ty lớn Thiên Ngu này chỉ có mình Nguyễn Thanh là không kiếm ra tiền mà thôi, quả thật là kỳ tích.
Nguyễn Thanh ngẫm nghĩ, sau đó không quá chắc chắn trả lời: "Có lẽ là bởi vì…. Chị lương thiện chăng?"
Điền Nguyệt Nguyệt: "….. Ôi, chị xem đi, xe tới rồi kìa." Tỏ vẻ không muốn quan tâm đến cô nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!