Chương 49: (Vô Đề)

Nguyễn Thanh sờ bộ quần áo trên tay, sau đó ngẩng đầu nhìn Mạc Trọng Đan, vẻ mặt ngây dại: "Nhưng mà… Em chưa từng mặc cái này bao giờ."

Mạc Trọng Đan cười nhẹ một tiếng, mặc dù anh đã thay đổi giọng nói nhưng thanh âm trầm thấp dụ hoặc lòng người vẫn giống như cũ.

Kiểu cười như vậy là loại mê hoặc khiến người ta kinh tâm động phách.

Nguyễn Thanh thành tâm thành ý khuyên bảo: "Tin em đi, em không hợp với cái này đâu."

Mạc Trọng Đan vẫn không dao động: "Đương nhiên là anh tin em, nhưng fans của em thì lại khác!"

Trên màn hình quả nhiên đều là "Em không tin", Nguyễn Thanh giật giật khóe miệng.

Mạc Trọng Đan tiếp tục dụ dỗ cô: "Nó có thể bán được 760 tệ đó! Chúng ta có thể lãi 38 tệ. Em nghĩ lại đi, chúng ta còn phải gửi hàng qua bưu điện, bán 150 bộ có lẽ sẽ không đủ tiền. Riêng bộ này thì khác, một mình nó bằng hai bộ, em chắc chắn không muốn bán ư?"

Nguyễn Thanh: "…… Vậy em đi thay đây."

Với địa vị của Mạc Trọng Đan, càng không cần phải nói cô cũng từng là fans của anh, Nguyễn Thanh không thể từ chối hoàn toàn như vậy.

Vì thế, cô cầm quần áo lưu luyến đi về phía phòng thay đồ, hai mắt lấp lánh ý nghĩ: Mọi người hãy mau cản tôi lại đi! Nhưng đáng tiếc là, các fan đều bình luận "Nhanh lên.", Mạc Trọng Đan cũng dựa vào cạnh bàn cười nhìn cô, hoàn toàn không có ý muốn ngăn cản.

Cuối cùng, Nguyễn Thanh đành từ bỏ, ủ rũ cụp đuôi đi vào phòng thay đồ.

Trên màn hình điên cuồng hiện lên bình luận: "Lẹ lẹ lẹ, Thanh Thanh nhanh lên. Mau cho bọn em nhìn xem, chị mặc y phục hầu gái có bao nhiêu kinh diễm."

"Hú hú hú hú hú hú, mị đã chết, mị muốn xem Thanh Thanh mặc y phục hầu gái."

"Soái ca bên cạnh ơi, dù sao Thanh Thanh cũng không có ở đây nữa, anh tới đây cho tụi em nhìn đi!"

"Cái dáng đó ít nhất phải trên 1m85 đúng không? Ở giới giải trí có nhiều người cao được như vậy sao?"

"Nhậm Xuân ca?"

"Làm ơn đi, Nhậm Xuân ca thích nhuộm tóc, hầu như không để tóc đen."

"Đó là Hàn Tử Khôn sao?"

"Hàn Tử Khôn làm gì cao như vậy? Anh ấy chỉ cao 1m78."

"Ha ha ha ha, lầu trên nếu như bị Hàn Tử Khôn nhìn thấy, phải bị đao chem ngàn lần đó."

"Miễn bàn đến minh tinh khác, đến lúc đó bị chụp lại màn hình, người bị mắng vẫn là Thanh Thanh."

"Đúng đúng đúng, đừng nói nữa."

Thanh Sơn CP chuẩn bị gõ ba chữ "Mạc Trọng Đan" ra, bèn yên lặng xóa đi. Mạc Trọng Đan nhìn các kiểu suy đoán trên màn hình, cuối cùng cũng cười một tiếng: "Đến lúc công chiếu chẳng phải sẽ biết sao?"

"La lối khóc lóc lăn lộn, bây giờ em muốn biết ngay."

Mạc Trọng Đan nhìn màn hình nhảy ra các bình luận, trong số đó có nhiều người anh biết. Dù sao anh cũng là fans của Nguyễn Thanh, có mấy đại fans anh đã từng tiếp xúc qua.

Nhìn những người đó la lối khóc lóc trên màn hình, trong lòng anh rất đắc ý. Thích thì sao? Mấy người lại không thể tới gần cô ấy. Hừ!

Mặc dù trong lòng đắc ý, anh vẫn dịu dàng cười nói: "Bây giờ thì không thể! Nếu không sáng nay coi như Thanh Thanh mất công quay rồi."

"Hú hú hú hú, giọng nói này, mị có thể!"

"Mị muốn dùng đôi tay chứng minh sự trong sạch."

Mạc Trọng Đan nói chuyện phiếm hai câu với fans, đột nhiên thấy màn hình tất cả đều spam "Hú hú hú hú hú".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!