Mạc Trọng Đan không nói chơi, anh đi theo Nguyễn Thanh đến cạnh chiếc bàn hình chữ nhật. Trên bàn cũng còn thừa mấy món, Mạc Trọng Đan chỉ vào một đĩa bánh bao xá xíu trong đó nói: "Anh thích cái này, em lấy giúp anh cái này đi."
Nguyễn Thanh vâng dạ, nhanh chân chạy đến bưng lên. Mạc Trọng Đan tùy ý cầm một bát nước chấm, thầm nghĩ không thể biểu hiện rõ ràng quá, vì thế lại giả vờ giả vịt nói: "Hết rồi, anh muốn ăn sườn hấp nhưng bị em cầm đi mất rồi."
Nguyễn Thanh nghe thấy, có chút đáng tiếc nhìn bánh bao kim sa, xem ra chỉ có thể vứt bỏ nó thôi.
Tào Tuyết San ở phía sau nghe thấy Mạc Trọng Đan nói, lập tức tiến lên một bước nói: "Mạc ca, nếu anh muốn tôi sẽ đổi món sườn hấp của tôi cho anh! Đổi lấy bánh bao kim sa trên bàn anh nhé!"
Mạc Trọng Đan giật giật khóe miệng quay đầu nhìn cô ta, ánh mắt ghét bỏ cơ hồ muốn tràn ra ngoài màn hình.
Dư Phi: "…… Ảnh đế, chú ý quản lý biểu cảm chút đi."
Tào Tuyết San: "……" Cô ta tan nát cõi lòng thành từng mảnh.
Mạc Trọng Đan ừ một tiếng, lại khôi phục dáng vẻ lạnh như băng sương, sau đó cùng Nguyễn Thanh đi về phía bàn ăn của mình.
Bàn ăn của Mạc Trọng Đan ở bên cạnh bàn của Nguyễn Thanh, ngay từ đầu anh đã cố ý chờ Nguyễn Thanh xác định vị trí rồi mới chọn đến bên cạnh cô.
Vì thế đổi đồ ăn rất nhanh.. Nguyễn Thanh dùng bánh bao xá xíu cùng xì dầu đổi lấy bánh bao nhỏ cùng bánh cuốn nhân tôm bóc vỏ.
Trò chơi kết thúc, các minh tinh kiệt sức cuối cùng cũng có thể ngồi xuống ăn xong bữa sáng.
Mới ăn được một nửa, Mạc Trọng Đan đột nhiên bưng bánh bao kim sa sang hỏi Nguyễn Thanh: "Có muốn ăn không? Anh ăn không hết."
Nguyễn Thanh liếm liếm môi, không nhịn được cầm lấy một chiếc bánh bao kim sa nói: "Vậy em ăn một cái."
Mạc Trọng Đan cười đưa hết bánh bao kim sa tới trước mặt cô: "Ăn đi!"
Nhất thời, Dịch Triết Hằng cùng Hạ Thanh Hải đều sờ sờ cái bụng không no, ngượng ngùng gắp thức ăn.
Nguyễn Thanh bèn cầm lấy một chiếc bánh bao kim sa nói: "Anh là đàn ông, ăn ít vậy sao đủ. Cái này cho anh, bánh bao kim sa ăn rất ngon, chỉ là hơi ngọt thôi, anh không thích sao?"
Nguyễn Thanh đưa tới trước mặt anh, Mạc Trọng Đan rũ mắt nhìn bánh bao kim sa trước mắt, cuối cùng đưa tay cầm lấy bánh bao. Ngón tay nhỏ dài, da thịt trắng trẻo, so với bánh bao kim sa, dường như cái tay mới là thứ khiến người ta không nhịn được?
Nguyễn Thanh chớp mắt hỏi: "Mạc ca, anh thật sự không thích ăn đồ ngọt sao?"
Mạc Trọng Đan trầm mặc tiếp nhận bánh bao kim sa, sau đó nói: "Không ghét."
Nguyễn Thanh híp mắt: "Vậy tại sao anh lại chọn bánh bao kim sa?"
Mạc Trọng Đan: "……"
Đúng vậy! Tại sao nhỉ?
Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu nhìn anh, Lại Bác Vũ cũng trừng mắt, đến rồi, vấn đề này anh chuẩn bị trả lời như thế nào?
Mạc Trọng Đan tự hỏi một lúc, sau đó không quá chắc chắn đáp: "Em không cảm thấy… Trông nó rất đáng yêu sao?"
Mượt mà, bóng bẩy, thơm ngào ngạt, bụ bẫm, khiến người ta…. không nhịn được muốn cắn một ngụm.
Nguyễn Thanh: "…… Rất đáng yêu."
Dư Phi: "……" Cậu cũng biết gây cười quá đấy!
Nguyễn Thanh dứt lời, tất cả mọi người đều cười bò trên mặt đất, không ít người chỉ vào thức ăn trên bàn của mình rồi nói: "Món này của tôi là khuynh quốc khuynh thành."
"Món này của tôi là hồng nhan tri kỷ."
"Vậy của tôi chẳng phải là sinh tử chi giao sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!