Chương 46: (Vô Đề)

Ai chơi trước sẽ là người có thể chọn đồ ăn sớm nhất. Bởi vậy, Tô Tuyết không vì việc nhân đức mà nhường nhịn, cô ấy chạy lên trước bậc tròn kêu: "Nghiêm Hoán, mau tới đây."

Nghiêm Hoán nhanh chóng cười chạy lên, hai người đã chuẩn bị xong.

Dư Phi nói: "Chuẩn bị đi,…. bắt đầu."

Hai người đứng đối diện đều giơ tay lên, cảnh giác nhìn đối phương. Tô Tuyết ra tay trước, Nghiêm Hoán dựa theo lực đạo của cô ấy đưa tay lui về phía sau.

Hai người cứ thế đẩy qua đẩy lại, Tô Tuyết đột nhiên hô một tiếng: "Tuyết San kìa!"

Nghiêm Hoán biết rõ Tô Tuyết lừa mình, nhưng anh ta muốn duy trì hình tượng thâm tình, vì thế ngoan ngoãn để Tô Tuyết đẩy xuống.

Tô Tuyết hưng phấn hét lên, sau đó chạy đến trước bàn nhìn một vòng, bưng món chân gà không xương lên nói: "Cái này cái này, tôi muốn cái này."

Mạc Trọng Đan nhẹ nhàng thở ra, sau đó tiếp tục xem mọi người thi đấu. Tuyên Hồng Lâm bước lên, quả nhiên đẩy Dịch Triết Hằng xuống bằng thực lực, Dịch Triết Hằng đứng ở bên cạnh bàn giống như tiến vào một thế giới u buồn kêu một tiếng …… Anh ta vậy mà không thắng nổi phụ nữ.

Sau đó, Tào Tuyết San cũng hứng thú vội vàng đi lên, dùng vẻ mặt chờ mong mà quay đầu nhìn về phía Mạc Trọng Đan.

Sắc mặt Nghiêm Hoán ngay lúc đó, có thể nói là mười phần cứng đờ.

Mạc Trọng Đan thở dài bước lên bậc tròn, Tào Tuyết San xấu hổ cười: "Tiền bối, xin chỉ giáo nhiều hơn."

Cô ta thấy Mạc Trọng Đan không đáp lại, không nhịn được lại nói thêm một câu: "Trước đây tôi chưa từng chơi trò này."

Mạc Trọng Đan nhíu mày, cúi đầu nhìn cô ta, biểu tình trên mặt cơ hồ in mấy chữ to đùng "Chuyện này liên quan gì tới tôi?".

Tào Tuyết San: "……"

Mạc Trọng Đan hỏi: "Bắt đầu chưa?"

Giọng nói của Mạc Trọng Đan thật sự quá lạnh, thế nên mọi lời sắp nói của Tào Tuyết San đều bị nuốt trở về. Cô ta vặn vẹo ngón tay, cuối cùng vẫn không nhịn được thử nói một câu: "Tiền bối đối với tôi không nhiệt tình giống như với Nguyễn Thanh!"

Người bình thường nghe xong câu này, bất kể trong lòng nghĩ như thế nào, ngoài mặt đều sẽ làm ra vẻ. Chẳng hạn như sẽ giải thích "Chuyện đó không có thật, cô suy nghĩ nhiều rồi.", thậm chí để chứng minh mà cố tình tỏ ra thân cận với người nói câu ấy.

Lúc trước Tào Tuyết San đã dùng cách này để tiếp cận Nghiêm Hoán, khi đó Nghiêm Hoán mới bắt đầu rung động với Nguyễn Thanh, bị người ta nói chỉ biết ngượng ngùng thừa nhận, sau đó cách xa Nguyễn Thanh một chút.

Trực giác Tào Tuyết San mách bảo rằng, sau khi nói xong câu này, vị ảnh đế cao cao tại thượng này nhất định sẽ muốn giải thích. Dù sao vẫn còn đang ghi hình mà, bị người ta hiểu lầm sẽ không tốt cho anh!

Kết quả người đối diện thật an tĩnh, Tào Tuyết San kỳ quái ngẩng đầu nhìn anh, cô ta thấy Mạc Trọng Đan đang dùng ánh mắt như nhìn một tên ngốc nhìn mình.

Anh thậm chí không thèm nói gì, mọi người ở hiện trường phảng phất đều có thể từ trên mặt anh nhìn thấy một câu: Tên ngốc này đang nói gì vậy?

Tào Tuyết San: "……"

Mạc Trọng Đan: "Rốt cuộc có chơi không?"

Tào Tuyết San cảm giác bản thân như đang nói chuyện với một cái đầu gỗ, nhưng cô ta đối với Mạc Trọng Đan cũng có một sự kính trọng.

Ra mắt từ cuộc thi tài năng, trở thành diễn viên cực hot, phá kỷ lục điện ảnh, liên tục giành giải ảnh đế, có thể nói là đó giấc mơ mà khi bọn họ còn ở học viện điện ảnh đều mơ ước tới.

Nhưng mọi người đều biết, dù chỉ chênh lệch có vài tuổi, nhưng có lẽ cả đời này bản thân sẽ không thể đạt tới vị trí của anh.

Hàng năm có biết bao nhiêu người tiến vào giới giải trí, nhưng cá chép vượt Long Môn*, bao nhiêu người mới có thể xuất đạo được?

(*Truyền thuyết kể rằng: "Vào một năm nọ, nạn hạn hán hoành hành vì số Rồng quá ít, không đủ làm mưa điều hoà cho cả nhân gian. Ngọc Hoàng thượng đế liền tổ chức một cuộc "Thi Rồng" nhằm tuyển chọn các con vật đủ khả năng, phẩm chất làm Rồng cứu nhân độ thế. Khi chiếu Trời ban xuống, vua Thuỷ Tề loan báo cho tất cả các cư dân dưới nước tham gia vào cuộc thi. Cuộc thi có ba kì. Mỗi kì vượt qua một đợt sóng. Con vật nào đủ sức, đủ tài, vượt được cả ba đợt thì mới được hóa Rồng.

Trong một tháng trời, đại diện của bao nhiêu loài thuỷ tộc đến thi đều bị loại cả vì không con nào vượt được cả ba đợt sóng. Sau có cá Rô nhảy qua được một đợt nhưng cũng bị rơi ngay. Rồi đến Tôm nhảy qua được hai đợt, ruột, gan, vây, vẩy, râu, đuôi, đã gần hoá Rồng, nhưng đến lượt thứ ba vì sức đã đuối nên bị ngã xuống, khiến lưng còng lại đến tận ngày nay.

Đến lượt Cá Chép vào thi thì gió thổi ào ào, mây kéo ầm trời. Chép ta vượt luôn một hồi qua ba đợt sóng, và lọt vào cửa Vũ môn. Khi đó, Cá Chép được hoá thân, vẩy, đuôi, râu, sừng mọc ra, vóc dáng bỗng trở nên oai linh, giống hệt thần Rồng. Sau khi hoá Rồng, Chép phun nước làm gió táp, mưa sa, cứu độ muôn loài thoát khỏi hạn hán, sự sống hồi sinh".)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!