Đến nhà tôi đi!
Nhạc Cao Minh lại sửng sốt, anh ta và Nguyễn Thanh thậm chí chưa nói được hai câu. Trước hôm nay, anh ta thậm chí còn chẳng biết Nguyễn Thanh là ai.
Quá mức khϊế͙p͙ sợ nên đả kϊƈɦ trí mạng mà Triệu Thư Kỳ mang tới đã tiêu tan đi chút ít, anh ta ngơ ngác nhìn Nguyễn Thanh.
Nguyễn Thanh cười trong gió lạnh giống như ánh mặt trời ấm áp, sự ấm áp giữa trời đông.
Nhạc Cao Minh không đồng ý, cũng không từ chối, vì thế Nguyễn Thanh liền đưa người đàn ông xa lạ này về nhà. Cứ thế ở suốt một năm, quan hệ giữa hai người họ sao có thể nói đơn giản trong hai câu được? Ân huệ sao có thể dùng tiền để trả?
Anh ta ăn ở miễn phí, anh ta sa sút trầm cảm nhưng Nguyễn Thanh không hề nói gì. Triệu Thư Kỳ chia tay đã khiến anh ta chịu đả kϊƈɦ nặng nề, sao anh ta có thể không trốn tránh được chứ, anh ta muốn chạy trốn. Nhưng anh ta biết, anh ta là đàn ông, đương nhiên không có tư cách chạy trốn.
Nguyễn Thanh ngồi ở ghế sô pha đan áo len, ngẩng đầu khó hiểu nhìn anh ta hỏi: "Sao lại không có tư cách? Trốn tránh chẳng liên quan gì cả, có thể vực dậy là được rồi. Nợ nần cũng chẳng liên quan gì, trả hết nợ là được. Bây giờ chắc anh đang khó chịu lắm hả. Nhưng vui vẻ là một ngày, không vui cũng là một ngày. Đạo lý đơn giản này ai cũng nói được, nhưng không phải ai cũng làm được!
Không vui chính là không vui, muốn chạy trốn thì cứ chạy, vốn chẳng có nhiều người chịu được áp lực."
Đạo lý của Nguyễn Thanh làm Nhạc Cao Minh á khẩu không trả lời được, cô cúi đầu lẩm nhẩm tiếp tục đan áo: "Anh cũng không phải nồi áp suất, không thể chịu nhiều áp lực như vậy được. Cho dù là nồi áp suất cũng phải thải khí ra chứ?"
Nhạc Cao Minh phụt cười, anh ta cứ thế trốn tránh.
Một tháng sau, Nguyễn Thanh đứng trước mặt anh ta nói: "Nhạc Cao Minh, mau đi tìm việc đi!!! Anh có thể sa sút, nhưng không thể cứ như vậy mãi được. Anh không thể trốn tránh mãi như thế."
Nhạc Cao Minh mang theo vẻ mặt tang thương hỏi cô: "Tại sao? Tôi cũng không phải nồi áp suất."
Nguyễn Thanh chỉ vào tủ lạnh nói: "Không có tiền, trong bụng nồi áp suất cũng phải có nguyên liệu nấu ăn."
Nhạc Cao Minh: "……"
Thế nên, anh ta đứng dậy đi tìm việc.
Nguyễn Thanh rất đơn giản, đơn giản đến mức một câu của cô làm người ta không thể phản bác, cũng chỉ có thể nỗ lực làm việc.
Một năm đó, anh ta không dám về quê ăn Tết, trêи người có nợ nên họ hàng thân thích đã chẳng còn, ngay cả mặt mũi cũng mất.
Nguyễn Thanh nói: "Nhạc Cao Minh, năm nay về quê em ăn Tết đi!"
Nhạc Cao Minh nghe xong lời này, mất cả một đêm không ngủ. Năm đó anh ta về quê của Nguyễn Thanh, Nguyễn gia cũng rất đơn giản, đơn giản đến mức coi anh ta là người trong nhà mà nhiệt tình đối đãi.
Sau đó, bạn của anh ta về nước, đầu tư lập một công ty giải trí nhỏ tên Thiên Ngu, cũng mời anh ta tạm thời làm quản lý.
Nguyễn Thanh mở bình rượu vang đỏ chúc mừng: "Nhạc Cao Minh, chúc mừng anh tìm được việc."
Sau đó… Sau đó anh ta dọn đi, nợ nần tính toán rõ rành, lại bắt đầu có tiền. Cái gọi là tạm thời quản lý cũng có một cái tên nghe rất tốt, gọi là giám đốc hành chính.
Tất cả mọi người tới nịnh bợ anh ta, Nguyễn Thanh thì không, nhưng cô vẫn tung tăng chạy tới nói: "Nhạc Cao Minh, anh làm giám đốc rồi, em mua đồ về nấu cơm chúc mừng anh nhé!"
Nhạc Cao Minh còn nhớ khi ấy mình cười nói: "Đó không gọi là giám đốc."
Nguyễn Thanh tò mò hỏi: "Vậy gọi là gì?"
"Giám đốc hành chính."
Nguyễn Thanh vẫn tò mò: "Rất lợi hại sao?"
Nhạc Cao Minh trả lời: "Không phải chức vụ lớn nhất, nhưng cũng đủ lớn."
Nguyễn Thanh thốt lên kinh ngạc, Nhạc Cao Minh còn nhớ khi đó anh ta dương mi thổ khí* cỡ nào, có thể giúp cô trải qua những ngày tháng tốt đẹp.
(*Tui cũng không hiểu nghĩa của nó lắm nên để nguyên như bản cv.)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!