Chương 38: (Vô Đề)

Điền Nguyệt Nguyệt đứng trước thang máy nhìn Nguyễn Thanh rồi nhỏ giọng hỏi: "Chị Nguyễn, chị không sao chứ?"

Nguyễn Thanh lắc đầu: "Chị phải quên anh ta."

Điền Nguyệt Nguyệt thở dài: "Đúng vậy! Chúng ta đã gặp được người tốt như Mạc ảnh đế, không nên để ý loại tiểu nhân như người này.

Nguyễn Thanh cúi đầu cười một tiếng: "Tiểu nhân? Thật ra cũng chẳng sao cả, giới giải trí này cá lớn nuốt cá bé. Thắng làm vua thua làm giặc, giữa chị và Tào Tuyết San, công ty chọn Tào Tuyết San thì là do chị thua thôi."

Điền Nguyệt Nguyệt bĩu môi: "Thua ở ở chỗ không đủ mặt dày á."

Thang máy đi lên tới tầng cao nhất, đây là văn phòng làm việc của Nhạc Cao Minh. Từ thang máy đi ra là là một cái thảm dài, ven tường đặt bình hoa sứ cao đến một mét, trêи tường còn treo vài bức tranh nghệ thuật Nguyễn Thanh nhìn không hiểu được.

Ra khỏi thang mây, bên tay phải là WC, tay trái là phòng bí thư. Muốn đi đến phòng làm việc của Nhạc Cao Minh phải đi qua phòng bí thư, Nguyễn Thanh bèn nói với Điền Nguyệt Nguyệt: "Em vào phòng nghỉ trước đi, chị đi vệ sinh."

Điền Nguyệt Nguyệt gật đầu, Nguyễn Thanh lập tức đi về phía bên tay phải.

Thật ra trong phòng làm việc của Nhạc Cao Minh cũng có phòng vệ sinh riêng, nhưng từ sau khi Triệu Thư Kỳ ăn máng khác quay trở về, cô không còn dùng phòng vệ sinh đó nữa.

Phòng vệ sinh cũng chỉ cách thang máy có 3 mét. Nhà vệ sinh ở đây rất đặc biệt, cửa là một cánh cửa gỗ kéo, trêи cánh cửa là bồn rửa mặt, có viền trang trí hình hồ hoa sen rực rỡ.

Cùng với đó là bức tường được trang trí nghệ thuật.

Nguyễn Thanh rất thích thiết kế của tầng này, cánh cửa nhà vệ sinh này rất có ý thơ. Mỗi lần cô vào đây còn thấy cảnh đẹp ý vui.

Cô vui vẻ mở cửa, hai người phía sau cánh cửa đang dính sát vào nhau gần như bị điện giật tách ra.

Nhạc Cao Minh và Triệu Thư Kỳ hoảng hốt nhìn Nguyễn Thanh, Nguyễn Thanh lạnh nhạt muốn kéo cửa về.

Triệu Thư Kỳ như bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên xù lông.

"Cô có bệnh à?! Trước khi mở cửa có thể gõ cửa không!!! Có gia giáo không vậy?"

Nhạc Cao Minh duỗi tay kéo cô ta, cô ta lại dùng sức đẩy anh ta ra sau: "Tôi chịu cô ta đủ rồi, anh câm miệng đi."

Nguyễn Thanh nhắm mắt, nhịn nào, phải nhịn!

Triệu Thư Kỳ chỉ vào cánh cửa, nói với Nguyễn Thanh: "Cô không đọc sách à, mấy năm làm nhân viên của Thiên Ngu, ngay cả việc gõ cửa trước khi vào còn phải có người dạy cô sao?"

Nguyễn Thanh cười lạnh một tiếng, nhịn cái em gái cô ấy.

"Vậy mẹ cô có dạy cô là, đây là nhà vệ sinh, đây là khu vực công cộng, có thể mở cửa, không cần gõ không?" Nguyễn Thanh cất giọng lạnh lùng, cố nén cơn giận.

Triệu Thư Kỳ và Nhạc Cao Minh đồng thời ngạc nhiên nhìn về phía Nguyễn Thanh, Triệu Thư Kỳ càng là nổi trận lôi đình.

"Cô là thứ gì mà dám nói chuyện với tôi như vậy? Tôi nói cho cô biết, nếu không phải xem mặt mũi của Cao Minh, cái loại khiến công ty mệt mỏi như cô, tôi đã sớm đóng băng cô rồi."

Nguyễn Thanh duỗi tay gõ lên vách tường, phát ra âm thanh cộc cộc. Cô nhìn Triệu Thư Kỳ, nói từng chữ: "Vậy cô đóng băng tôi đi!"

Nhạc Cao Minh nhìn Nguyễn Thanh, chỉ thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô: "Nếu muốn đóng băng thì đóng băng đi!"

Triệu Thư Kỳ hơi nghẹn, xoay người nói với Nhạc Cao Minh: "Thái độ của cô ta là như vậy sao? Công ty cho cô ta nhiều tài nguyên để làm gì! Để nuôi cái thái độ như vây à?"

Nhạc Cao Minh thở dài: "Em bớt tranh cãi đi, đây là chuyện giữa anh và cô ấy."

Triệu Thư Kỳ hét lên một tiếng: "Anh và cô ấy, anh và cô ấy, anh và cô ấy, ngày nào anh cũng nói câu này. Tôi muốn điên lên rồi anh biết không? Anh ra ngoài hỏi xem, có ai yêu đương làm bạn gái tủi thân như vậy không? Cô ta vui thì tôi phải nhường, cô ta không vui thì anh cũng phải nhường. Tôi là bạn gái anh, sau này còn làm vợ anh nữa, anh làm vậy, ai yên tâm cho nổi?"

Nhạc Cao Minh: "Trước kia cô ấy đã giúp anh."

"Thế thì sao?" Triệu Thư Kỳ đỏ mắt: "Nợ này phải thiếu cả đời phải không? Anh đã cho cô ta tài nguyên, cho cô ta vào Thiên Ngu, một tháng ít nhất có 2 vạn. Còn chưa đủ sao? Có đủ không hả tôi hỏi anh! Tôi không thoải mái, chỉ cần một cuộc điện thoại của cô ta là anh đi luôn. Vậy sau này chúng ta có con thì sao? Có phải khi con bị ốm, một mình tôi phải chăm sóc không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!