Nguyễn Thanh là người đã từng lăng xê CP, thật sự mà nói thì có những người khi lăng xê CP còn chẳng thân thiết với nhau.
Trong phim thì mờ ám bao nhiêu, thật ra cũng chỉ là làm theo kịch bản mà thôi.
Khi không có ống kính, thậm chí họ còn chẳng nói với nhau câu nào!
Nhưng hiển nhiên, cô và Mạc Trọng Đan không phải CP như vậy, ít nhất bọn họ vẫn là bạn.
Khi hai người cùng nhau ăn sáng, Nguyễn Thanh nhìn cameras đột nhiên xuất hiện xung quanh: "Đang chụp chúng ta sao?"
Mạc Trọng Đan gắp bánh bao cho cô: "Ừ."
Nguyễn Thanh tự nhiên đưa tay nhận lấy, sau đó hỏi: "Chụp nhanh vậy? Chụp bao nhiêu đều đăng lên hết sao?"
Mạc Trọng Đan lắc đầu: "Không, nếu đăng lên hết thì khác nào quay phim? Tại sao chúng ta phải quay?"
Nguyễn Thanh: "Vậy tại sao chụp sớm vậy?"
Mạc Trọng Đan: "Có thể vì muốn chọn ảnh đẹp để đăng!"
Nguyễn Thanh khó hiểu: "Ăn sáng thì có gì đẹp?"
Mạc Trọng Đan suy nghĩ: "Anh cảm thấy rất đẹp."
Nguyễn Thanh lại hỏi: "Những gì chúng ta nói hiện giờ đều sẽ bị đăng lên chứ?"
Mạc Trọng Đan: "Chắc là không đâu!" Sau đó bọn họ bị vả mặt thật đau.
Nguyễn Thanh gật đầu không hỏi nữa, cô cúi đầu cắn bánh bao, hai mắt bỗng sáng bừng: "Ăn ngon ghê!"
Mạc Trọng Đan chợt cười: "Ngon à? Ngày mai lại mua cho em."
Nguyễn Thanh híp mắt: "Không tốt lắm nhỉ? Cứ phiền anh đưa thức ăn sáng thế này."
Mạc Trọng Đan cúi đầu nói thầm: "Anh vui."
Giọng nói tuy nhỏ nhưng nhϊế͙p͙ ảnh gia lại giơ ngón tay cái, nói rất đúng.
Nguyễn Thanh: "???"
Mạc Trọng Đan: "……"
Ăn sáng xong, Mạc Trọng Đan cũng quay về phòng trang điểm của mình. Nhϊế͙p͙ ảnh gia đi theo Mạc Trọng Đan, Nguyễn Thanh cũng quay về phòng trang điểm của mình.
Thời tiết đang dần ấm lên, mặc quần áo cổ trang sẽ không cảm thấy lạnh nữa. Lúc nghỉ ngơi cũng không mặc khoác áo ngoài, hôm nay Mạc Trọng Đan đã thay trang phục của môn phái, cảnh lần này là lúc anh mới gia nhập sư môn, anh gặp Nguyễn Thanh và sư phụ của cô.
Là mối tình đầu của nam chính, cảnh này vô cùng quan trọng.
Lúc hai người nghỉ ngơi, Tào Vĩnh Lượng nói với Mạc Trọng Đan: "Vì đây là lần đầu tiên cậu tới bái kiến sư phụ của Vương Phỉ Nhi, lúc ấy thân phận hai người xa cách, chưa nảy sinh tình cảm. Trọng Đan, cảnh này sẽ tương đối…"
Nói tới đây, Tào Vĩnh Lượng đột nhiên dừng lại, sau đó dùng vẻ mặt kỳ diệu nhìn về phía Mạc Trọng Đan. Nói xong mới nhớ tình cảm của Mạc Trọng Đan đối với Nguyễn Thanh không hề đơn giản.
Mạc Trọng Đan gật đầu: "Tôi hiểu rồi, tôi sẽ làm được."
Tào Vĩnh Lượng bèn gật đầu: "Vậy diễn thử trước đi!"
Đối diễn không có yêu cầu nghiêm khắc, mọi người vẫn được cầm kịch bản trêи tay, thậm chí có người còn cầm kịch bản đọc.
Mạc Trọng Đan cũng vậy, anh cầm kịch bản nhìn lời thoại, vừa nói mấy câu thoại vừa lén nhìn Nguyễn Thanh. Cô cũng cúi đầu xem kịch bản, hỏi người đàn ông bên cạnh mình: "Sư phụ, hắn là ai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!