Ngay cả Nguyễn Thanh cũng không dám chắc đáp lại: "27 hả?"
Nhạc Cao Minh: "32."
Nguyễn Thanh: "Nói bậy, em đã gặp cô ấy rồi, trông vẫn còn trẻ."
Nhạc Cao Minh: "Em chỉ nhìn mà đoán thôi đúng không."
Nguyễn Thanh: "….."
Nhạc Cao Minh vừa cười vừa quay sang nhìn Mạc Trọng Đan: "Vậy nên hai người đã tra thông tin rồi chứ gì?"
Mạc Trọng Đan thoải mái trả lời: "Ừ."
Anh vừa dứt lời, mặt Nguyễn Thanh chợt đỏ ửng. Đến tận nay, cô còn chưa bao giờ lên mạng tìm xem Mạc Trọng Đan bao nhiêu tuổi, nhưng khi là fan, cô biết rõ tổng số tuổi của Mạc Trọng Đan và Tân Văn Nhụy là bao nhiêu.
Mạc Trọng Đan giương mắt nhìn Nguyễn Thanh, sau đó nói: "Sau khi tôi biết cô ấy thì đã đi tìm hiểu rồi."
Lời này không phải nói dối, đúng là vậy mà.
Nhưng chuyện này không cần thiết phải cắn mãi không buông, đề tài này nhanh chóng được cho qua.
Sau khi không khí dịu lại, Điền Nguyệt Nguyệt và Nguyễn Thanh xem thực đơn gọi thức ăn, phát hiện thịt không rẻ cho lắm, một ly nước trái cây trêи bàn tốn tận 58 tệ, hai ly nước trái cây ngốn hơn 100 tệ rồi.
Vì vậy Điền Nguyệt Nguyệt kinh hồn khϊế͙p͙ vía nhìn Lại Bác Vũ, hỏi: "Chỗ này thật sự có khuyến mãi sao?"
Lại Bác Vũ cười lấy ra tấm phiếu giảm giá, nói: "Cô xem, giảm 10% nè."
Điền Nguyệt Nguyệt cầm tấm phiếu đó nhìn một hồi, đúng là tên tiệm này, cô tò mò hỏi: "Anh có tấm phiếu này bằng cách nào vậy?"
Dường như Lại Bác Vũ đã sớm có chuẩn bị: "Rút thưởng trêи Weibo được đó."
Nhạc Cao Minh cười: "May mắn vậy à, chắc không phải là cái nào cũng giảm chứ? Ví dụ như rượu thì phải tính giá gốc chẳng hạn?"
Đây đa phần lớn là quy định của các cửa tiệm, bất luận giảm giá bao nhiêu, rượu đều không được tính.
Lại Bác Vũ bỗng khựng lại, Mạc Trọng Đan nói tiếp: "Bọn tôi có phiếu giảm giá dành riêng cho rượu."
Nhạc Cao Minh: "Có thể cộng dồn luôn à?"
Mạc Trọng Đan không biến sắc: "Có thể."
Nhạc Cao Minh: "….." Lừa người cũng phải có mức độ thôi chứ!
Nguyễn Thanh và Điền Nguyệt Nguyệt lập tức hâm mộ cảm thán: "Tốt quá đi!"
Nhạc Cao Minh: "….." Ngu ngốc cũng phải vừa vừa thôi chứ trời!!!
Quán thịt tướng này có danh tiếng trong thành phố, thịt ở đây đều được nhập khẩu từ nước ngoài về, từ tiền vốn, thuế nhập khẩu đến phí vận chuyển vân vân, đều được tính vào giá thịt.
Thực khách phải tốn 4000 tệ để ăn được thịt ở đây nhưng tính theo giá ở nước ngoài thì lại chưa tới 1000 tệ.
Tuy quán này khá đắt đỏ nhưng mùi vị lại rất ngon, bình quân đầu người tốn khoảng 1000 tệ. Đa số là những người chịu chơi, đồng ý bỏ ra số tiền như vậy để chi trả cho một bữa ăn ở đây.
Mặc dù không phải là lần đầu tiên Nguyễn Thanh và Điền Nguyệt Nguyệt ăn thịt nướng đắt thế này, dẫu sao Nhạc Cao Minh luôn rất hào phóng.
Thế nhưng, hai người vẫn tỏ vẻ vô cùng hưng phấn.
Nhạc Cao Minh thầm thấy khó chịu. Anh ta ác ý hỏi Mạc Trọng Đan: "Vì có phiếu giảm giá nên mới mời Nguyễn Thanh hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!