Chương 28: (Vô Đề)

Anh lập tức nhíu mày nói với cô: "Có người chụp ảnh, tách ra thôi!"

Tuy rằng anh không thèm để ý, nhưng còn chưa công bố quan hệ, bị chụp ảnh vô cớ sẽ khiến Nguyễn Thanh gia tăng rất nhiều áp lực.

Nguyễn Thanh liền gật đầu, anh nói: "Đến phòng cho khách Vip." Sau đó thì đẩy hành lý rời đi.

Thanh Sơn trạm tỷ đang đợi sửng sốt, cũng nhanh chóng chia ra làm hai nhóm, đa số đi theo Mạc Trọng Đan, chỉ có một người đi theo Nguyễn Thanh.

Nguyễn Thanh kéo hành lý nhanh chóng chạy vào một phòng cho khách Vip, Mạc Trọng Đan đợi 10 phút rồi mới tiến vào.

Phòng cho khách Vip không có người chụp ảnh, Nguyễn Thanh thở phào nhẹ nhõm, sau đó vui vẻ phất tay với Mạc Trọng Đan: "Bên này."

Tiếp theo, cô trơ mắt nhìn thấy hai Trạm tỷ đi theo sau Mạc Trọng Đan bước vào.

Nguyễn Thanh: "……" Các cô ấy cũng mua khoang hạng nhất à? Còn có tiền hơn mình nữa.

Trạm tỷ kia giơ máy ảnh giá trị lên đến mười mấy vạn chụp Nguyễn Thanh hai tấm. Nguyễn Thanh hoảng sợ yên lặng buông tay xuống.

Mạc Trọng Đan nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn nhấc chân đi tới bên cạnh cô.

"Nếu như không thể tránh thì không tránh được không?" Mạc Trọng Đan hỏi cô, đoạn đường này bọn họ có thể tránh nhưng sau này thì sao?

Nguyễn Thanh mỉm cười nói: "Vậy thì không tránh nữa! Tôi không thèm quan tâm, nhưng Mạc ảnh đế có thấy phiền không?"

Mạc Trọng Đan nghe được đáp án của cô, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Không đâu, tôi không ngại phiền nhưng sợ sẽ gây phiền phức cho em."

Vì vậy, hai người phì cười, ngồi xuống một cái bàn.

Hai trạm tỷ kia tìm một cái bàn ngồi khá gần họ. Nhìn hai người họ một lát, sau đó hai cô gái quay đầu lại che miệng cười, lại nhìn họ một hồi nữa sau đó chụm đầu vào nhau líu ríu.

Mạc Trọng Đan vô cùng bình tĩnh với loại chuyện như vậy, mặc dù Nguyễn Thanh là lần đầu tiên nhưng cũng bình tĩnh không kém.

Hai người không lo ngại trạm tỷ nữa, sự chú ý của Mạc Trọng Đan lập tức lại trở về vụ nhà cửa khi nãy.

"Ông chủ của em…. qua nhà em khi nào?"

Nguyễn Thanh ngẫm nghĩ, nói: "Lúc tôi 18 tuổi."

Mạc Trọng Đan khó chịu đến mức ngứa ngáy tim gan, tại sao chứ?

Nhưng nếu hỏi nữa thì có hơi quá giới hạn, ngón tay anh gõ lên mặt bàn, tiếng cộp cộp khiến anh tâm phiền ý loạn. Cuối cùng, mười phút sau đó hai người kia mới đến.

Lại Bác Vũ vừa đến đã phát hiện sắc mặt Mạc Trọng Đan không tốt lắm.

Lại Bác Vũ: "…" Mịa! @#¥, tại sao cậu lại không vui nữa?

Điền Nguyệt Nguyệt cầm theo một túi đồ ăn vặt đặt lên bàn, nói: "Em mua mocha mà chị muốn ăn nè, còn khoai tây chiên vị dưa chuột hết rồi nên em đổi sang vị cà chua."

Nguyễn Thanh vui vẻ cầm lấy bánh mochi, trước khi mở ra vẫn không quên hỏi Mạc Trọng Đan: "Anh có ăn không?"

Mạc Trọng Đan nhìn cô, sau đó vô cùng xấu xa trả lời: "Ăn."

Nguyễn Thanh ngơ ngác, cúi đầu nhìn bánh mochi, lại ngẩng đầu nhìn Mạc Trọng Đan, sau đó yếu ớt chia bánh của mình cho anh.

Mặc dù động tác của cô rất do dự, nhưng vẫn trả lời rất dứt khoát: "Vậy cho anh ăn này."

Mạc Trọng Đan bật cười, đẩy bánh lên trước mặt trả về cho cô: "Tôi đùa thôi."

Nguyễn Thanh hùa theo: "… Buồn cười ghê! Ha ha."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!