Lâm Giai Tư hậm hực liếc nhìn cô một cái, sau đó xoay người rời đi.
Cửa vừa mở ra, chưa gì đã trông thấy Mạc Trọng Đan đứng ở bên ngoài, thần sắc anh lúc mày rất lạnh lùng, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm cô ta.
Trong lòng Lâm Giai Tư nhảy dựng, cất giọng mềm mại chào hỏi: "Chào tiền bối."
Mạc Trọng Đan: "Ảnh chụp của tôi và cô ấy?"
Lâm Giai Tư khựng lại, nhanh chóng lắc đầu: "Tiền bối nghe lầm rồi."
Mạc Trọng Đan không thèm để ý, liếc nhìn người đại diện đằng sau cô ta một cái rồi nói: "Thông minh thì mau chóng đưa toàn bộ ảnh chụp ra đây, những tấm ảnh đã đăng tải thì xoá sạch. Đương nhiên, cô có thể lựa chọn tiếp tục làm."
Dứt lời, Mạc Trọng Đan đi qua một bên.
Lâm Giai Tư lúng túng ra khỏi phòng, ngay cả liếc mắt cũng không dám mà định chạy đi. Mới chạy được hai bước, cô ta lại nghe thấy Mạc Trọng Đan mở miệng: "Nguyễn Thanh không đủ năng lực tìm được đoạn video đó, có lẽ cô nên ngẫm lại xem có đắc tội người nào khác không."
Lâm Giai Tư sửng sốt, quay đầu lại nhìn về phía anh, ánh mắt Mạc Trọng Đan thâm trầm và lạnh lẽo.
Lâm Giai Tư không dám nhìn nữa, vội vàng chạy đi.
Lại Bác Vũ nhíu mày hỏi: "Không đuổi theo sao?"
Mạc Trọng Đan lắc đầu: "Cô ta sẽ mang ảnh chụp tới đây."
Lại Bác Vũ nhún vai nói: "Tốt rồi! Vậy bây giờ làm gì tiếp theo?"
Mạc Trọng Đan sửng sốt, quay đầu thấy vẻ mặt nghi hoặc của Nguyễn Thanh bên trong, thần sắc trên mặt trở nên nhu hòa.
Lại Bác Vũ: "….." Đờ mờ, cậu có thể đừng biến đổi sắc mặt nhanh như vậy không? Quá rõ ràng, thật sự quá rõ ràng.
Nguyễn Thanh cười ha hả hỏi: "Mạc ảnh đế, anh có chuyện gì sao?"
Lại Bác Vũ: "….." Được rồi! Ngốc như vậy, dù rõ ràng cũng vô dụng.
Mạc Trọng Đan gật đầu, sau đó đi vào hỏi: "Khi nào thì em mời tôi ăn cơm?"
Lại Bác Vũ: "…." Cậu không cho qua được chuyện ăn cơm đúng không?
Nguyễn Thanh cũng cạn lời một lúc, sau đó nói: "Dạo này hẳn là không tốt lắm đâu? Chúng ta mới vừa có tai tiếng mà."
Mạc Trọng Đan lắc đầu nói: "Tôi không quan tâm, tôi kết bạn không cần xem sắc mặt của người khác. Em để ý ư?"
Mạc ảnh đế đã nói không thèm quan tâm, chẳng lẽ Nguyễn Thanh còn làm cao? Cô vội vàng nói: Để ý! Cực kì để ý luôn! Nhưng nói như vậy không phải ngốc sao?
Vậy nên Nguyễn Thanh cười nói: "Không để ý."
Mạc Trọng Đan liền gật đầu: "Tốt lắm, vậy khi nào em mời khách?"
Nguyễn Thanh nhìn thông cáo trong tay: "Hai chúng ta đều có thời gian rảnh chứ? Thứ hai tuần sau đi! Anh có bận gì không?"
Mạc Trọng Đan lắc đầu nói: "Không có, vậy thứ hai tuần sau."
Còn Lại Bác Vũ ở bên cạnh giống như chó săn đột nhiên kêu lên: "Aiya, Tiểu Nguyệt Nguyệt, lần trước tôi mời cô ăn thịt nướng. Vậy lần này cô cũng mời lại ha?"
Điền Nguyệt Nguyệt: "…." Đôi chủ tớ này làm sao vậy? Sao cứ bắt chúng tôi bỏ tiền mới khách thế?!
Nhưng cô nàng vẫn gật gật đầu, vì thế, Lại Bác Vũ cũng giả vờ nhìn thông cáo trong tay nói: "Vừa khéo! Thứ hai tuần sau ông bà chủ của chúng ta đều được nghỉ, vậy ngày đó cô mời tôi một bữa nhé?"
Điền Nguyệt Nguyệt: "…." Ông chủ được nghỉ cùng chúng ta được nghỉ có liên quan à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!