Chương 21: (Vô Đề)

Nguyễn Thanh đi WC xong, tâm tình còn cực tốt mà đứng trước gương sửa sang lại quần áo.

Sau đó cô vui vẻ mở cửa đi ra ngoài, tới cửa, cả người cô liền khựng lại.

Chỉ thấy ảnh đế đại nhân lúc này đang siết hai tay vào nhau chống cằm, dùng đôi mắt đào hoa nhìn về phía cô. Phía sau anh phảng phất như có ám khí lượn lờ, mang theo khí thế gặp phật giết phật.

Nguyễn Thanh: "…." Dọa tè ra quần /(ㄒoㄒ)/~~

Thanh âm Mạc Trọng Đan lạnh băng, nâng cằm nói với Nguyễn Thanh: "Ngồi đi!"

Nguyễn Thanh ngoan ngoãn ngồi xuống, cô nhìn thẳng vào mắt anh hỏi: "Mạc ảnh đế tâm tình không tốt sao?"

Mạc Trọng Đan cất tiếng cười nhạo, sau đó nói: "Cực kỳ không tốt."

Nguyễn Thanh: "…." Dọa ra nước mắt.

Xung quanh an tĩnh một lát, lúc này Mạc Trọng Đan mới đột nhiên hỏi Nguyễn Thanh: "Cô biết không? Tôi có fans CP trong giới."

Nguyễn Thanh ngẩn ra, hai mắt lấp lánh.

Sắc mặt Mạc Trọng Đan lạnh lùng, hai mắt trầm xuống.

Nguyễn Thanh: "…."

Cô kìm ném tâm tình kích động, sau đó bình tĩnh lắc đầu nói: "Tôi không biết."

Lúc này Mạc Trọng Đan mới thật sự cười, tôi tin em cái quỷ.

Rốt cuộc anh cũng thu hồi khí thế dọa người lại, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ lên bàn, ánh mắt quét qua Nguyễn Thanh.

Tim Nguyễn Thanh đập nhanh thình thịch, cuối cùng cũng phát hiện dường như tâm trạng ảnh đế thật sự không tốt.

"Thường ngày cô không xem Weibo sao? Dường như CP của tôi còn từng lên hot search." Mạc Trọng Đan không quá chắc chắn hỏi.

Làm fans CP, trái tim của Nguyễn Thanh đang hừng hực cháy.

Cô không chút do dự nói: "Đã từng lên hot search rồi."

Sau đó, cô nhận được vẻ mặt lạnh nhạt của Mạc Trọng Đan.

Vì thế, Nguyễn Thanh phản ứng lại trong nháy mắt, lại cười ha ha nói: "Chắc sẽ lên mà phải không? Dù sao anh cũng rất nổi tiếng mà, ha ha ha ha…."

Mạc Trọng Đan: "…. Cũng đúng, Bác Vũ vì chuyện CP này nên hơi phiền lòng."

Nguyễn Thanh nghi hoặc: "Phiền lòng á? Tại sao?

Mạc Trọng Đan vừa cười lạnh vừa nói: "Bọn lọ lăng xê đến mức rất nhiều đồ ngốc đều tin."

Biểu tình ngay lúc đó của Nguyễn Thanh là kinh ngạc, sau đó là dáng vẻ cực kỳ bi thương.

Nguyễn Thanh: /(ㄒoㄒ)/~~ Suy sụp, suy sụp hoàn toàn.

Nhìn thấy biểu tình của cô, tâm tình Mạc Trọng Đan lúc này có thể nói là lạnh lẽo tới cực điểm, anh lạnh lùng hỏi: "Cô làm sao vậy?"

Nguyễn Thanh lắc đầu, mang theo âm điệu tuyệt vọng trả lời: "Tôi cảm thấy khó chịu."

Mạc Trọng Đan tức cười: "Phải không? Vậy chúng ta về thôi."

Nguyễn Thanh gật đầu, không dám phản bác, ngoãn ngoãn đi theo anh lên xe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!