Chương 20: (Vô Đề)

Mạc Trọng Đan và Lại Bác Vũ về đến khách sạn, xuống xe, vừa hay trông thấy Nguyễn Thanh đang mặc áo lông vũ trắng ngồi trên ghế ở đại sảnh nghỉ ngơi.

Mái tóc dài của cô cuộn lại thình hình ngọn sóng ở đuôi tóc, chiếc quần bút chì bó sát người phác họa đôi chân xinh đẹp của cô. Lúc này, cô đang gõ lên màn hình điện thoại, nghe được tiếng động thì ngẩng đầu nhìn qua. Thấy là Mạc Trọng Đan trở về, cô nhanh chóng cất điện thoại rồi chạy tới chỗ anh.

Lại Bác Vũ kinh hãi: "Chẳng lẽ hôm nay cậu đã lên Weibo bắt được người rồi sao?" Anh hùng cứu mỹ nhân thành công?

Mạc Trọng Đan còn kinh ngạc hơn cả anh ta: "Thật vậy chăng?"

Nguyễn Thanh chạy đến trước mặt bọn họ, cười nói: "Mạc ảnh đế, tôi có thể mời anh ăn cơm không?"

Mạc Trọng Đan: "…."

Mạc Trọng Đan dùng ánh mắt của người chết nhìn về phía Lại Bác Vũ, hi vọng lớn để rồi càng thất vọng, trèo cao ngã đau. Dù Nguyễn Thanh chủ động mời cơm thì cũng không thể làm hòa hoãn tâm tình của anh lúc này được.

Lại Bác Vũ ha ha cười, tránh đi ánh mắt của Mạc Trọng Đan, sau đó đáp thay anh: "Có một vị tiểu thư xinh đẹp như cô mời, tại sao lại không đồng ý? Ăn ở đâu?"

Nguyễn Thanh chỉ vào chiếc xe bảo mẫu của mình: "Tôi biết một quán thịt nướng rất ngon gần đây, lên xe tôi đi!"

Vẻ mặt Mạc Trọng Đan lạnh lùng, nhưng lại ngoan ngoãn đi theo Nguyễn Thanh lên xe.

Lại Bác Vũ giả vờ nhìn điện thoại: "Ngại quá, tôi còn có chuyện cần xử lý nên không đi được. Hai người đi riêng đi."

Nguyễn Thanh a một tiếng, chưa kịp nói gì đã bị Lại Bác Vũ mở cửa đây lên xe, đóng cửa lại, hơn nữa còn mười phần tốt bụng nói với tài xế: "Xuất phát đi!"

Tài xế ngây ngốc lái xe đi, khi Điền Nguyệt Nguyệt xách balo chạy tới thì chỉ còn thấy đuôi chiếc xe.

Điền Nguyệt Nguyệt choáng váng: "Tôi còn chưa lên xe mà!"

Lại Bác Vũ nhíu mày nhìn cô: "Cô thích ăn thịt nướng? Lần trước chẳng phải cô nói thích ăn lẩu cay sao?"

Điền Nguyệt Nguyệt không hiểu: "Việc tôi thích ăn lẩu với tôi muốn ăn thịt nướng có gì mâu thuẫn sao?"

Lại Bác Vũ kéo cô đi về xe: "Sao lại không mâu thuẫn được? Có liên quan rất lớn đấy."

Điền Nguyệt Nguyệt ôm balo trong tay, quay đầu hỏi anh ta: "Liên quan như thế nào?"

Lại Bác Vũ cười với cô: "Tôi có thể mời cô đi ăn lẩu!!!"

Điền Nguyệt Nguyệt: "???" Nhưng hôm nay tôi muốn ăn thịt nướng mà!!!

***

Ở một nơi khác, Nguyễn Thanh cũng áp mắt vào cửa kính xe nhìn về phía khách sạn, thê lương nói: "Tiền của tôi còn để trong ví!!!"

Mạc Trọng Đan thấy dáng vẻ trông mong của cô thì buồn cười, vỗ vào vị trí bên cạnh: "Không sao, tôi mời cô."

Nguyễn Thanh quay đầu lại nhìn anh, lắc đầu nói: "Không được, hôm nay anh đã giúp tôi rồi, vậy nên phải để tôi mời anh."

Mạc Trọng Đan: "Đó là tôi tự nguyện, không cần mời."

Nguyễn Thanh nhìn Điền Nguyệt Nguyệt lên xe cùng Lại Bác Vũ rời đi, nghĩ là cô ấy sẽ không tới nên chỉ có thể trở về chỗ bên cạnh Mạc Trọng Đan, kiên trì nói: "Ý tốt của người khác chính là lòng hảo tâm, không phải nghĩa vụ. Tôi không thể không cảm ơn được. Anh yên tâm, tôi sẽ gọi điện thoại cho trợ lý, bảo cô ấy chuyển tiền cho tôi."

Mạc Trọng Đan rũ mi mắt xuống, nhẹ giọng nói: "Hà tất phải phiền toái như vậy, nếu không thì vậy đi, lần sau cô lại mời tôi. Khi ấy nhớ mang tiền, được không?"

Có lẽ do ngữ khí của anh có chút đáng thương nên Nguyễn Thanh không kịp phản ứng lại, ấp úng nói: "Cũng không phải là không thể."

Mạc Trọng Đan: "Ừ, vậy lần sau nhớ mời tôi, hôm nay cô không mang tiền thì để tôi mời. Dù sao tôi cũng đã lên xe rồi, không thể đưa tôi quay về khách sạn được, tôi còn chưa ăn cơm đâu." Mạc Trọng Đan dõng dạc "uy hiếp".

Nguyễn Thanh: "….." Cô thật không dám đưa anh quay về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!