Chương 12: (Vô Đề)

Lại Bác Vũ đứng trước cửa sửng sốt, anh ta chỉ vào cửa rồi quay đầu nhìn về phía Mạc Trọng Đan nói: "Tính tình của cô bé trợ lý này…."

Mạc Trọng Đan: "….."

Nguyễn Thanh thấy vẻ mặt của Điền Nguyệt Nguyệt không ngừng biến hóa, cảm thấy rất kỳ lạ.

"Ai vậy? Xem em bị dọa rồi kìa."

Sắc mặt Điền Nguyệt Nguyệt khó coi nói: "Là Mạc ảnh đế."

Nguyễn Thanh nghe xong thì đứng bật dậy, sau đó hỏi Điền Nguyệt Nguyệt: "Em nhốt Mạc ảnh đế ở bên ngoài?"

Lúc này Điền Nguyệt Nguyệt mới biết mình vừa làm cái gì, sắc mặt càng thêm khó coi.

"Xin lỗi, vừa rồi em chỉ nghĩ không được để ảnh hậu hiểu lầm, quên mất ảnh đế cũng là người ghê gớm."

Nguyễn Thanh: "….. Đúng là chị phải cảm ơn em!"

Vì thế, Mạc Trọng Đan đứng chờ ngoài cửa liền nghe được tiếng lách cách, sau đó cửa mở ra. Chỉ thấy Nguyễn Thanh búi hai búi tóc trên đầu, mặc y phục cổ trang màu lam nhạt trên người, trông vừa kiều diễm vừa tiếu lâm. Lúc này cô còn dùng đôi mắt cong cong vô tội mà nhìn anh, mang theo hương vị đáng thương.

Mạc Trọng Đan trong nháy mắt liền ngây người, đã quên mất bản thân tới đây vì cái gì.

Nguyễn Thanh cắn môi dưới, mềm mại nói một câu: "Xin lỗi!"

Mạc Trọng Đan vẫn như cũ bất động, Lại Bác Vũ ý vị thâm trường mà nhìn Nguyễn Thanh, rất muốn nói: Cô đã quyến rũ thành công.

Đương nhiên, anh ta không thể nói như vậy được.

Mạc Trọng Đan cũng đã thay trang phục xong, anh mặc trang phục màu xám, trên đầu buộc dây buộc cố định đơn giản. Lúc này anh dùng đôi mắt lạnh lùng mà nhìn chằm chằm Nguyễn Thanh, Nguyễn Thanh bị nhìn thì có điểm chột dạ, sau đó không chút do dự bán đứng trợ lý: "Vừa rồi không phải tôi đóng…."

Điền Nguyệt Nguyệt: "….." Chị cái đồ tham sống sợ chết này.

Mạc Trọng Đan bấy giờ mới nở nụ cười, sau đó nhàn nhạt nói: "Tôi biết."

Nguyễn Thanh thở phào nhẹ nhõm, biết là tốt rồi. Sau đó lại tò mò hỏi: "Vậy ngài có chuyện gì không? Muốn giảng diễn ư?"

Mạc Trọng Đan liền cụp mắt xuống, giấu đi sự khẩn trương trong mắt: "Tối nay cô có rảnh không?"

Nguyễn Thanh cười cười lắc đầu: "Không rảnh." Chúng ta không thể đối diễn vào buổi tối được! Nhụy Ngụy sẽ tức giận.

Mạc Trọng Đan: "…."

Có lẽ là do cô từ chối quá dứt khoát nên Lại Bác Vũ đành phải cầm giấy thông báo trên tay nhắc nhở cô: "Tối nay cô không có cảnh diễn."

Nguyễn Thanh giơ tờ giấy thông báo lên, chỉ vào mục 7 giờ tối: "Nhưng mà Mạc ảnh đế thì có đấy!"

Lại Bác Vũ: "….."

Nguyễn Thanh tươi cười muốn đóng cửa, Mạc Trọng Đan lại đè tay lên cánh cửa, sau đó nói: "Hôm qua làm cô xuống nước ba lần, tôi muốn mời cô ăn cơm xin lỗi."

Nguyễn Thanh cảm động nhìn anh, chỉ cảm thấy ảnh đế thật sự quá tốt. Nhưng mà, ăn cơm vào buổi tối sẽ làm Nhụy Nhụy tức giận, Mạc ca trở về sẽ phải quỳ sầu riêng. Thân là fans CP cấp 10 của Tình ý sâu xa, chút tự giác này cô vẫn có.

Nguyễn Thanh lắc đầu, đang muốn mở miệng từ chối thì….

Thì thấy Mạc Trọng Đan đột nhiên dựa vào tường, duỗi tay sờ trán mình, tiếp theo lại tỏ vẻ đứng đắn nhìn về phía Nguyễn Thanh: "Tôi bị cảm."

Nguyễn Thanh: "???"

"Ngày hôm qua….." Mạc Trọng Đan thấy vẻ mặt Nguyễn Thanh vẫn mê mang như cũ thì nói thẳng: "Hôm qua nước trên người cô dính sang tôi, trời quá lạnh, tôi bị cảm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!