Chương 9: (Vô Đề)

Ngài lắc đầu:

"Tự nhiên không chỉ thế. Nhưng khi đó ngươi còn nhỏ, e là đã không nhớ rồi."

Ta cố sức nhớ lại.

Nhưng vẫn chẳng nghĩ ra.

Ta vốn chẳng thích tự làm khó mình.

Đã nghĩ không ra thì thôi, chẳng nghĩ nữa.

"Nếu Liễu thiếu gia lại tới, ta nhất định sẽ xử lý ổn thỏa!"

Ta quả quyết nói.

"Không để đại nhân phải phiền lòng."

"Hắn sẽ không dám nữa."

Tạ đại nhân mỉm cười,

"Hắn không dám đâu."

Lúc Tạ Đông Lăng nói vậy, ta còn tưởng ngài chỉ buột miệng dọa thế thôi.

Mãi đến vài ngày sau, ta mới hiểu ngài có ý gì.

Nhà bên cạnh Tạ gia là Tống gia.

Cũng chính là Tống gia đã đính hôn với Liễu gia.

Gia chủ Tống gia là Tống các lão, danh tiếng lẫy lừng, mà người đính hôn với Liễu Hành lại chính là tiểu tôn nữ của ông.

Trước kia, mỗi khi Liễu Hành gây chuyện, Liễu gia luôn tìm đủ mọi cách để che giấu.

Chỉ cần một câu "tuổi trẻ bồng bột" là bỏ qua hết thảy.

Nếu Tống tiểu thư tức giận, chỉ cần tặng vài món quà, rồi nói đôi lời xin lỗi.

Cuối cùng, tất cả đều kết thúc bằng một câu: "Hủy hôn sẽ ảnh hưởng thanh danh khuê nữ."

Nhưng từ ngày rời khỏi Tạ gia,

Liễu Hành vì uất ức mà lại đến thanh lâu mua say.

Qua một đêm, khi rời đi lúc trời vừa sáng, lại đúng lúc đụng phải xe ngựa của Tống các lão đang trên đường vào triều.

Hôm ấy, ta ra ngoài mua đồ, tiện quay đầu liếc sang Tống gia.

Vừa khéo nhìn thấy Liễu Hành bị lão gia và phu nhân nhà hắn áp giải đến Tống gia xin lỗi.

Trên má trái còn in một dấu bàn tay đỏ hỏn.

Hắn ủ rũ quỳ ngay trước cửa.

Liễu lão gia lẫn Liễu phu nhân không ngừng cầu xin.

Chỉ đổi lại tiếng quát giận dữ của Tống các lão:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!