Liễu Hành nhíu mày:
"Bảo hai người mang đi là được, sao ta phải tự đi. Phải rồi, nha đầu đó cũng thích trồng hoa đúng không?"
Hắn cứ mở miệng là "nha đầu".
Ta nghiến răng, rõ ràng ta có tên cơ mà.
Vừa ngẩng đầu lên, đã thấy Liễu Hành đi về phía kệ hoa nơi ta đang trốn.
Ta căng thẳng nép sát vào góc, cố thu mình lại.
Hắn đứng trước kệ hoa nhìn một lát:
"Chậu hoa vàng này, mang đến phòng nha đầu đó."
Không thích hoa vàng, dễ dụ côn trùng.
Ta âm thầm phản đối trong lòng.
May mà Liễu Hành nhanh chóng rời đi.
Không phát hiện ra ta đang trốn nghe lén.
Ta ôm mấy gói hạt giống và cây con trở về Tạ phủ.
"Tạ đại nhân!" Ta đưa ra khoe với hắn, "Có chi tử, tú cầu, sơn trà, còn có cả đỗ quyên. Đại nhân thích cái nào?"
"Đều được." Tạ đại nhân nói, "Tùy ngươi."
Tạ đại nhân không hay cười.
Nhưng lại dễ chung đụng hơn Liễu Hành hay cười nhiều.
Chuyện gì cũng tùy ta.
Xới đất, trồng hoa, tưới nước.
Ta trồng hoa chi tử vào bồn hoa trước thư phòng của Tạ đại nhân.
Vừa mới làm xong, Tạ tiểu thiếu gia liền chạy đến:
"Xuân Dung tỷ, có người tìm tỷ!"
Ta nghi hoặc ngẩng đầu:
"Ai thế?"
Hà quản gia từ phía sau hắn đi tới:
"Cô nương của ta, đây là đang làm gì vậy?"
Ta nhìn ông ta, không nói gì.
Chẳng lẽ nghe lời Liễu Hành, đến để trừ tiền tháng của ta sao?
Ta theo bản năng che chặt túi bạc bên hông.
"Xuân Dung cô nương, Xuân Dung cô nãi nãi, mau theo ta về nhà đi!" Hà quản gia cười cười, "Thiếu gia đó là uống say nên nói bậy thôi, sao hắn nỡ đem cô tặng cho người khác chứ? Ta sẽ đi tìm gia chủ Tạ gia nói rõ ràng, cô thu dọn đi, chúng ta cùng về nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!