Ta ở Liễu gia bao nhiêu năm, cũng chỉ tích góp được vẻn vẹn năm lượng.
Tạ gia là nơi tốt.
Ta muốn tích thêm chút tiền rồi mới đi.
Hắn trầm mặc một lát:
"Tùy ngươi."
Cứ như vậy, ta ở lại Tạ gia.
Tạ đại nhân là quan, làm quan ở chức gọi là Hộ bộ lang trung.
Ta nói:
"Ồ, lang trung, là xem bệnh cho người phải không?"
Tạ tiểu thiếu gia liền cười nhạo ta:
"Không phải đâu!"
Ta chống cằm:
"Ngươi bị cấm túc đến khi nào?"
Hắn lộ vẻ khổ sở:
"Một tháng."
Sau đó lại cười hì hì:
"Sao vậy, nhớ thiếu gia nhà ngươi rồi, muốn ta đưa ngươi đi tìm hắn không?"
"Không nhớ." Ta lắc đầu, bổ sung: "Hiện giờ ngươi mới là thiếu gia nhà ta."
Tiểu thiếu gia rất đắc ý, ghé sát lại:
"Gọi thêm lần nữa ta nghe xem?"
"Gọi gì?"
"Thiếu gia nhà ta đó!" Tiểu thiếu gia vẻ mặt say mê: "Trước kia Liễu Hành thường than phiền, nói nương hắn tìm cho hắn một đầu bếp chỉ biết nấu nướng làm điểm tâm làm thông phòng, cả ngày buồn chán vô cùng, nhưng ta thì lại thích ngươi như vậy, vừa xinh đẹp vừa biết nấu ăn cho ta!"
Hắn muốn kéo tay ta, bị ta gạt ra.
"Tiểu thúc ngươi chưa từng nói phải để ta hầu hạ ngươi."
Ta không để ý đến hắn nữa, đi pha trà cho Tạ đại nhân.
Tạ đại nhân uống trà ta pha, thuận miệng khen:
"Không tệ."
Ta muốn giúp hắn mài mực, hắn từ chối.
Ta muốn giúp hắn rửa bút, hắn vẫn từ chối.
Ta gãi gãi đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!