Kinh thành đối với ta, chẳng có gì luyến tiếc.
Ta vốn không sinh ra ở đây, chỉ là bị bọn buôn người bán đến.
Ta muốn đi theo Tạ đại nhân.
Nhưng ta dò xét vẻ mặt hắn.
Ta là người của Tạ phủ, đáng lẽ phải đi theo mới đúng.
Tại sao hắn còn phải hỏi?
Chẳng lẽ vì đường xa, thêm một người là thêm chi phí?
Hay là vì ta vụng dại, sợ gây chuyện, làm hắn mất mặt?
Ta cố nặn ra nụ cười:
"Đại nhân, ta—"
Ta vốn định nói, ta chẳng biết làm gì, sẽ không làm phiền đến đại nhân.
Nhưng đến bên môi, lại không sao nói ra được.
"Ta muốn theo đại nhân cùng đến Vân Châu."
Ta cúi đầu.
"Nếu thêm một người phải tốn kém, vậy không cần phát cho ta tiền tháng. Ta biết mình vụng về, nhưng ta nhất định sẽ không nói bậy, không gây phiền phức… Đại nhân, có thể mang ta theo được không?"
Ta đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối.
Ngẩng đầu lên, lấy hết dũng khí.
Nhưng ta lại thấy được vẻ ngạc nhiên trong mắt Tạ Đông Lăng.
"Tại sao ngươi lại nghĩ vậy?"
Hắn dở khóc dở cười.
"Đương nhiên ta muốn mang ngươi theo. Đến đó rồi, rất nhiều việc trong nhà còn phải trông cậy Xuân Dung quản lý. Tạ gia tuy không phải giàu đến mức dầu mỡ chảy ra, nhưng nuôi thêm một mình ngươi thì dư sức."
Ta ngượng ngùng cười.
Những ngày quản sổ sách, quả thực là "không làm chủ thì không biết gạo muối đắt", một đồng tiền cũng phải bẻ làm đôi.
Đến mức thấy người bán bánh bao ở chợ, trong đầu ta cũng tự động tính ra giá bột, giá nhân, tiền công của tiểu nhị, và một mẻ bánh bao có thể lãi được bao nhiêu.
Người hầu trong Tạ gia, cộng lại chỉ có bảy người.
Hai người lo chuyện cơm nước, hai người quét dọn, một người giữ cửa, còn lại hai người làm việc lặt vặt.
Tạ Đông Lăng nói không muốn dưỡng Tạ Duẫn thành kẻ ăn chơi ph*ng đ*ng.
Ta biết là vì hắn bận rộn công vụ, nhiều việc đều bị giản lược.
Ta đem chuyện đi Vân Châu nói cho bọn họ biết, mấy người thường ngày lười nhác kia nhất thời nhìn nhau ngẩn ngơ.
Cuối cùng tất cả đều quyết định ở lại kinh thành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!