Chương 67: (Vô Đề)

Khánh Linh nằm thiêm thiếp trên giường, đôi lông mày cô bé khẽ xô vào nhau. Có lẽ những gì vừa xảy ra đêm nay khiến Khánh Linh khó mà có được một giấc ngủ ngon. Rosie còn nhớ khi nó đạp cửa xông vào trong căn phòng ẩm thấp thiếu dưỡng khí ấy, nó không chỉ thấy mình Khánh Linh mà là nhiều cô gái khác cũng trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh, tinh thần hoảng loạn, khắp người nhem nhuốc đất cát quyện với nước mắt. Khánh Linh nằm co quắp trong góc phòng như một con mèo hen nhúng nước và rên hừ hừ.

Sau mọi sự con bé chỉ còn sức rên âm ỉ trong vòm họng. Khi nó chạm vào người Khánh Linh, con bé cũng chỉ còn sót lại chút sức lực để cựa quậy chứ không thể gọi là chống cự được. Nhưng đến khi nhận ra gương mặt thâm quen Khánh Linh lại nhào vào lòng nó, cố gắng rút hết sức lực còn lại gào khóc một trận đã đời. Chưa bao giờ Rosie thấy con người chua ngoa này lại nhỏ bé đến thế. Cái ý định " văng" cho con bé một trận bỗng dưng tiêu tan trong con bé. Hai người lẳng lặng thoát khỏi đám náo loạn này mà không hề ở lại tham gia cuộc chiến. Đương nhiên, nhuwnhxh bước đi ban đầu cũng vấp phải vài sự cản trở của các đồng chí cảnh sát. Thế nhưng sau ánh nhìn đầy ẩn ý của nó về phía ông Marc, hai con người lại nhanh chóng lẩn vào bóng tối. Nó ra đi mà không đoạt lấy một mạng người nào. Nó không muốn giết người trước mắt Khánh Linh.

Trong căn phòng nhờ nhờ sáng, Rosie khẽ tựa người vào khung cửa sổ. Ánh trăng lay lắt hắt vào phòng, xuyên qua nét mệt mỏi của nó. Rosie đã ngồi im lặng ngắm khuôn mặt Khánh Linh thật lâu. Không hề chớp mắt. Nhưng rồi nó quyết định quay mặt đi chỗ khác, thật nhanh.

- Anh em nhà này, giống nhau thật.

Câu nói vang lên yếu ớt rồi lại chìm nghỉm trong không gian tĩnh mịch. Đôi mắt nó đã mỏi nhừ nhưng lại không sao chợp mắt. Đến tận bây giờ, nó vẫn cảm thấy vị bánh khúc cây nôn nao nơi đầu lưỡi. Rosie chưa từng nghĩ điều nhỏ nhặt ấy lại khiến nó khổ sở đến vậy. Nó đã từng nghĩ chỉ cần mình quay lại là Rosie của ngày xưa, một Rosie lấy việc giết người làm thú vui, một Rosie sẵn sang lên giường với bất cứ ai để đạt được mục đích.

Nó đã cố gắng biến mình thành một quân cờ, một đồ vật vô tri để người khác sai khiến, cố gắng mài nhọn ánh mắt và chai lì thêm trái tim nhưng tất cả lại trở nên vô nghĩa, trở nên vô ích, chỉ vì một miếng bánh khúc cây. Chỉ vì một con người, một cái tên Minh Khang. Chưa bao giờ nó thấy mình lại yếu đuối và bất lực như vậy. Thật sự, Chenkov có thể dạy cho nó nhiều điều về cái thế giới phản trắc và bẩn thỉu này, nơi không có cái gọi là nhân quyền và điều đó đồng nghĩa với việc là mạng sống bị rẻ rúng nhưng ông ấy lại không thể dạy cho nó tất cả, không thể dạy cho nó cái gọi là không ngờ. Và Minh Khang chính là điều không ngờ ấy.

Thật sự kín kẽ mà nói ra, bản than Rosie không chắc chắn hoàn toàn trái tim mình có yêu Minh Khang? Hay đó chỉ là một khẽ rung động khi bản thân đang lung mung rối bời giữa những tội ác. Hoặc cũng có thể chỉ là một ám ảnh về sự bất lực của bản thân trước những thế lực đàn áp, bóp nghẹt nó đến hơi thở cuối cùng. Phải đi đâu, phải làm gì để tìm được câu trả lời cho bản thân, cho hiện tại và cả tương lai sau này.

Ngồi trầm ngâm được một lúc, Rosie nhìn lên thì trời cũng bắt đầu tang tảng sang. Nó thấy chân trời tím ngắt và xanh thẫm một màu ảm đảm. Khẽ cựa người, sống lưng cứng ngắc như có thể giòn gãy thành đôi. Vai nó ê ẩm đi. Bỗng nhiên màn hình điện thoại bật sáng. Rosie tụt xuống tóm lấy chiếc điện thoại trên bàn trang điểm khẽ khàng bước nhanh ra ngoài. Cánh cửa bật mở, nó bắt gặp ngay khuôn mặt của Gia Huy cũng uể oải bước xuống nhà. Anh nhìn nó, nhưng nó chẳng còn thời gian và tâm trí để ý đến tâm trạng hay thể trạng nhân vật này. Rosie biết mình có điện thoại và càng biết hơn là ai đang gọi đến. Nó bước vụt qua. Gia Huy chỉ có thể nhìn nhanh qua gương mặt nó.

Rosie bước vào căn bếp còn vắng lặng vì chủ nhân của nó – Bà Hồng vẫn còn chưa đến. Nó bắt máy. Nhưng lại chẳng nói gì. Cả hai bên im lặng một lúc lâu như chỉ để nghe tiếng thở của nhau thì đầu dây bên kia mới bắt đầu lên tiếng

- Tôi mong là cô hiểu mình đang làm những gì?

Ánh mắt nó trùng xuống, khẽ cắn môi

- Tôi chưa bao giờ hiểu những điều mình làm nhưng tôi biết việc đầu tiên tôi cần là sống sót.

Lại im lặng, một cuộc nói chuyện kì quặc đến khó hiểu

- Cô có thể chọn con đường khác mà.

- vẫn là đầu dây bên kia lên tiếng trước

- Nhưng tôi muốn đi con đường này.

- Vậy tôi mong cô biết bước tiếp theo.

Đó là câu nói cuối cùng, phía bên kia đầu dây chỉ còn vọng lại tiếng tút dài. Roise nhanh chóng tháo pin và bẻ gãy đôi chiếc sim điện thoại. Nó vứt vào thùng rác tất cả những thứ đó rồi tiến vào nhà tắm. Nước lạnh lại xối lên người nó ran rát……..

Gia Huy tiến ra phía phòng khách ngồi trầm ngâm hồi lâu. Cả đêm qua giấc ngủ cứ chập chờn vờn vẽ quanh anh khiến anh phải chào đón ngày mới bằng một tâm trạng khá ư là không ổn định. Việc bất chợt gặp nó ở hành lang sáng sớm lại càng khiến sự bất ổn ấy thêm bất ổn hơn. Anh muốn uống một tách cà phê thật đắng. Muốn vị đắng làm mình tỉnh táo lại nhưng lại vấp phải sự xuất hiện của nó trong nhà bếp, bên cạnh ngăn đựng café của anh.

Và một điều hiển nhiên là câu chuyện của nó đã lọt vào tai anh, dù vô tình hay cố ý. Nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng, Gia Huy không rõ người gọi là ai, không biết người đó nói những gì càng không hiểu hành động cuối cùng của nó.

" Cô ta, vẫn luôn luôn bí ẩn"

Đôi lông mày Gia Huy khẽ chau lại, xô vào nhau. Gia Huy phải ngửa người lên thành ghế, hai tay khó nhọc xoa ấn đường. Anh giật mình phát hiện ra rằng tần xuất xuất hiện của nó trong tâm trí anh đang ngày một nhiều lên, nhiều hơn cả người con gái anh yêu giờ đang có lẽ đang còn say giấc. Đã hơn một lần anh nghĩ mình cứ để mặc nó, miễn sao Gia Huy vẫn có thể khai thác hết được tiềm năng, lợi dụng hết được điểm yếu của nó và biến nó thành một vũ khí bí mật mà chỉ mình anh có nhưng rốt cuộc lại không thể chi phối, điều khiển ngay chính bản thân mình. Cũng thật là nực cười cho anh. Tính ra anh hơn nó cũng kha khá năm nhưng trong thế giới mà Gia Huy muốn làm chủ không thể đem tuổi tác ra so sánh, và nó, ở một góc độ nào đó còn dày dạn hơn cả Gia Huy, Vĩnh Thạc và Thiên Minh cộng lại.

Đôi vai Gia Huy giãn ra cố gắng cho cơ thể một tư thế thoải mái nhất, đôi lông mày khó khăn lắm mới thôi cau có thì lập tức lại vội vã xô vào nhau. Anh nhận được một tin nhắn từ một số lạ mà cũng rất quen

" Hàng của anh, Hoàng Duy tôi sẽ trả"

Trong chiếc bồn nước ngày càng trở nên lạnh ngắt, Rosie lim dim kép hờ đôi mắt nửa ngủ nửa mê. Cơ thể như muốn tan ra vào dòng nước. Lênh đênh và vô định

Á…a….a. aa……

Tiếng hét như xé toạc cái không gian yên tĩnh của buổi sáng sớm. Roise vội vàng giật mình rồi bật dậy khỏi bồn tắm và không chậm trễ một phút với tay khoác lên mình chiếc áo choàng bong. Nó nhận ra tiếng hét của Khánh Linh.

Khi cánh cửa phòng tắm bật ra cũng là lúc Rosie nhận ra mình đã ngủ quên khá lâu trong nhà tắm, bằng chứng là mọi người trong nhà đã thức dậy và bắt đầu tò mò với một thành viên lạ như Khánh Linh. Đặc biệt là Thiên Minh khi mà anh ta đang đứng trong phòng nó nhìn chằm chặp Khánh Linh khiến con bé hiểu nhầm là một trong những kẻ bắt cóc đêm hôm qua.

- Nhã Anh

Khánh Linh hoảng hốt tung chăn ra rồi chạy đến ôm chặt cứng tay Rosie. Nó vỗ nhẹ vào tay con bé an ủi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!