Chương 65: (Vô Đề)

10:00 PM

Gia Huy mệt mỏi quăng cái phịch chiếc áo vest xuống ghế sofa. Buổi sáng ngày hôm nay thật sự là rất náo nhiệt, đầu tiên là vụ "đột nhập nhà dân có vũ khí âm mưu giết người cướp tài sản" như ai đó đã khai báo, sau đó là cả một đội cảnh sát cũng có vũ khí lao vào nhà, lấy lời khai của hết người này đến người nọ vì thế tận bây giờ anh mới có mặt ở công ty được.

Dù vẫn biết tính của nó là làm việc không hỏi ý kiến ai nhưng mà …..

" Không ngờ cô ta báo cảnh sát thật."

Gia Huy vừa lẩm bẩm vừa nghĩ đến khuôn mặt vô tội của nó khi cho lời khai.

" Cứ làm như mình là nạn nhân thật trong khi chính cô ta mới là hung thủ."

Thế nhưng các đồng chí công an lại tin sái cổ. Gia Huy vẫn bị ám ảnh bởi khả năng thay đổi sắc mặt của nó, mặc dù vẫn là kiểu vô cảm vô tình nhưng ánh mắt khi nhìn các anh áo xanh lại dịu xuống giống như một người qua đường không thể nhớ nổi câu chuyện vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Nói chung là anh không nắm bắt được nó có bao nhiêu khuôn mặt nữa.

" Cạch"

Đang còn ngồi suy nghĩ miên man Gia Huy không nhận ra Vĩnh Thạc đã bước vào từ lúc nào. Chỉ đến khi Vĩnh Thạc xuất hiện bất thình lình trước mặt Gia Huy mới khẽ giật mình một cái rồi vội lấy lại tinh thần.

- Thế nào rồi?

- anh hỏi

Nhưng Vĩnh Thạc chỉ lắc đầu. Gia Huy thở dài cái thượt một cái. Đúng là mớ bòng bong.! Sau khi tên Báo chết, việc nhập và xuất hàng của công ty ở bến cảng không còn gặp rắc rối nữa, bọn người ở bến tàu cũng không dám gây khó dễ. Mặc dù Gia Huy không đồng tình với việc coi mạng người nhẹ như lông hồng mà nó hay làm nhưng lại phải công nhận rằng một mạng đổi lại được nhiều thứ phết. Tuy thế nhưng Gia Huy vẫn không tìm được số hàng đã bị tên Báo nuốt trước đó cho dù đã lật tung cả bến cảng lên.

Tiền thì đã chi ra không thể bỏ qua coi như là mất trắng được.

- Thực ra tớ không nghĩ là hàng của chúng ta vẫn ở bến cảng đâu?

- Gia Huy lên tiếng

- hắn ta đã ăn chặn ko phải chỉ một mà là 3 chuyến hàng của chúng ta, một khối lượng hàng lớn như vậy không thể nào tiêu hủy hết, càng không thể tự biến đi

- Ý cậu là – Vĩnh Thạc tiến sát lại hơn

- Tên Báo đã "kí gửi" chúng ở đâu đó.

Gia Huy gật đầu.

- Hàng của chúng ta chủ yếu là gỗ tấm và một số nguyên liệu thô khác, như vậy thì những kho hàng nhỏ và vừa trong thành phố không thể nào chứa đủ, chỉ có thể là các kho cực lớn ở ngoại thành.

- Khoan đã, Gia Huy

- Vĩnh Thạc vội xua tay

- Ngoại thành, không phải là địa bàn an toàn của chúng ta. Nếu muốn lấy hàng trừ khi ….

Cả Vĩnh Thạc và Gia Huy đều chìm trong im lặng. Trong thế giới ngầm sự ảnh hưởng được chia theo ranh giới. Những ông trùm, cũng giống như những đứa trẻ cầm bút màu vẽ, vạch đủ thứ phạm vi cho mình và ăn chia với nhau chi ly từng tý một. chỉ cần một xâm phạm nhỏ thì máu lập tức đổ. Và ngoại thành cũng vậy, không nằm trong tầm với của Gia Huy, nó thuộc phạm vi của con người mang tên Hoàng Duy.

Hoàng Duy hầu như nắm quyền quản lý hầu hết khu vực ngoại thành rộng lớn, hắn ta hoạt động cũng rất kín tiếng, không rầm rộ nhưng lại rất hiệu quả. Người ta nể hắn nhiều hơn là sợ. Thế nhưng hắn ta chủ yếu đứng ở cương vị là kẻ trung gian, ai trả cao thì hắn làm chứ tuyệt đối không theo phe ai hết. Hắn ta ngoài đất hoang ở ngoại thành ra thì không đếm xỉa gì đến địa bàn trong thành phố. Nhưng không phải vì thế mà hắn dễ chơi, tính hắn ta thất thường, thích thì làm không thích thì dù có dí súng vào đầu hắn cũng không làm. Vì vậy mà chuyện thương lượng để hắn mở kho hàng không phải dễ.

- Cậu tính sao?

Gia Huy vẫn day day thái dương

- Nghe nói hắn ta hay xuất hiện ở bar 3HG, tối nay dù kết quả ra sao cũng phải thử.

- Được rồi tớ sẽ chuẩn bị

Nói xong, Vĩnh Thạc đứng dậy bước ra ngoài nhưng chưa ra đến cửa Gia Huy đã gọi với theo

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!