Chương 6: (Vô Đề)

CHAP 6: LẠNH NHẠT

Sáng sớm ở biển

Hơi thở mang mùi muối thoang thoảng tràn ngập trong căn phòng còn đọng lại mùi hoan ái hôm qua, Khang cựa người, mở mắt nhìn chung quanh. Không gian vẫn chìm trong im lặng. Cô người tình tối qua vẫn ngủ im, ko động đậy. Hắn bước xuống nhà tìm nước uống và cũng là để tìm nó. Nhưng …. Phòng ngủ, phòng khách, dưới bếp… nói tóm lại là tìm khắp nhưng ko thấy đâu.

" Chẳng lẽ vừa đánh trận đầu đã thắng, cô ta bỏ đi rồi sao?"

Tu ừng ực cốc nước trong tay, hắn hí hửng nghĩ. Cùng lúc đó, Từ đằng sau, một cánh tay ôm eo hắn kèm theo mùi nước hoa sực nức cùng giọng điệu lả lơi:

- Anh.

Cô bồ của hắn đã tỉnh. Đáng nhẽ ra sau đêm qua hắn ta sẽ đá tung cô nàng ra khỏi danh sách tình ái như hắn vẫn làm vs bao cô nàng tình 1 đêm khác nhưng mà dù sao, đang vui vì đuổi đk cô vợ sao chổi, hắn quyết định giữ nàng lại một ngày hôm nay, coi như là ban cho cô nàng 1 ân huệ. Nghĩ vậy hắn cũng quay người lại đặt vào môi nàng một nụ hôn.

" cạch"

Đúng lúc đó Rosie bước vào. Hắn giật mình khi nhìn thấy nó nhưng nhanh chóng ý thức đk tình trạng mừng hụt của mình, hắn xiết chặt hơn người con gái trk mặt, hôn cô ta mãnh liệt hơn nữa, tay ko ngừng luồn vào từng ngóc ngách đường cong trên cơ thể nàng. Cô nàng kia dù biết có người nhưng với bản tính trơ trẽn cô ta cũng ko ngừng đáp trả lại. 2 người cứ quấn lấy nhau trong men tình.

Còn Rosie, Nó ko nói ko rằng, vẫn điềm nhiên tiến vào rót một cốc café nóng rồi ngồi xuống cái bàn đối diện mà nhìn chằm chằm vào màn khoá môi mãnh liệt kia. Nó muốn xem chàng và nàng diễn đk trong bao lâu.

1" trôi qua

Nó vẫn cứ đăm đăm vào họ ko thôi

2" trôi qua

Vẫn cứ thế. Gương mặt vẫn cứ bình thản như một độc giả đang xem một cảnh trên phim hàn vậy. Tuy nhiên hắn thì ko thoải mí đk như thế, 2 phút vừa qua hắn đã cạn kiệt oxi trong khí quản, cô nàng kia cũng đang " hấp hối" ko kém. Thôi thì dù ko muốn nhưng rốt cuộc hai người vẫn phải buông nhau ra.

Lúc này Rosie mới đặt tách café xuống, lại nở 1 nụ cười ngạo nghễ. Nó bước vụt qua họ. Bỗng dưng giọng nói chanh chua cất lên:

- Này, là vợ mà ko biết chuẩn bị bữa sáng cho chồng sao?

Nó khựng lại, ngó nghiêng một lúc như thể chắc là cô ả nói mình.

- tôi ư.

- chỉ tay vào bản thân.

- Ko biết nấu.

- Chẳng nhẽ cô ko đk dạy sao.

- Thấy nó có vẻ ít nói, cô nàng kia đk nước làm tới.

- Không.

- nó thản nhiên lắc đầu. Nhưng trong thâm tâm thì lại muôn phần khinh bỉ, lòng cười khẩy. nó vốn ghét nhất loại người dậu đổ bìm leo, đục nước béo cò như ả

" Có, đk dạy. nhưng là dạy làm sao để bẻ cổ 2 người một cách nhanh nhất ".

Hắn đứng một bên nhìn thấy nó bị cô bồ chanh chua kia bắt nạn thì cũng hả hê lắm, nhưng mà, thái độ của nó. Hắn muốn nó phải tức điên lên chứ ko phải bình tĩnh như bây giờ. Chính vì vậy hắn xác định cho dù cô ả kia có làm gì quá đáng, hắn cũng ko quan tâm. Miễn sao chọc giận đk nó.

Và đúng như Minh Khang muốn, cô nàng thấy thái độ hời hợt của nó thì như lửa bị tạt dầu hừng hực khí thế lao về phía trk, túm tóc nó, kéo giật lại. Quả là cô ả ko biết mình vừa làm điều dại dột gì.

- Dám tỏ thái độ ak, cô chán sống rồi phải ko.

- vừa nói cô ta vừa dúi đầu nó xuống

Hắn đứng đó chống mắt lên nhìn, cứ tưởng nó sẽ điên cuồng mà cào cấu cô ả dại dột như bản tính đanh đá, kênh kiệu vốn có của nó. Nhưng ko hắn đã lầm. Nó chỉ lạnh lùng phán 1 câu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!