Chương 49: (Vô Đề)

CHAP 48: CUỘC SỐNG MỚI

Thời gian bóc mòn mọi tạo vật

Dù là tạo vật của Chúa

Hay ………………..

Đó là tuyệt phẩm của những kẻ tội đồ.

Đã 1 tuần trời nó phải nằm chôn chân bó gối trong căn phòng trắng toát đó. Ôi, ngột ngạt và khó chịu làm sao. Giống như một tên tội nhân vậy. 1 tuần đi qua mà tưởng đã hết 1 năm biệt giam nơi hoang đảo. Mặc dù trong đầu nó vẫn trống không như một căn phòng rỗng những chí ít qua khoảng thời gian này nó cũng biết được những con người trong nhà không hề có ý định hại nó. Nhưng thực tế là từ khi tỉnh dậy đến giờ nó mới tiếp xúc với 2 người. 1 là bà Hồng quản gia, 2 là người mà bà Hồng nói là chồng nó.

Gia Huy. Đấy. Mà ko nhắc đến thì thôi chứ nhắc đến mới thấy từ hôm nó tỉnh đến giờ nó chưa gặp lại anh ta lần nào.

" Kì vậy, vợ tai nạn suýt chết mà sao ko quan tâm"

Nó vừa nghĩ lung tung vừa bước xuống giường tiến lại gần hơi cửa sổ

" Hay là sắp li dị"

Cánh cửa phòng mở ra, một làn không khí mát lạnh cuốn nó vào lòng.

" Hoặc là anh ta ko muốn chia tài sản khi ly dị nên cố tình hại mình vì vậy bây giờ ko dám đên thăm. Cũng có thể."

Nhìn cuốn lịch để bàn thì cũng đã chớm xuân rồi, ko biết là bản thân đã ngủ được bao lâu nhưng trực giác trong lòng nó mách bảo giấc ngủ ấy ko hề ngắn. Chỉ có điều, mấy ngày nay dù không biết cụ thể là gì nhưng lúc nào trong lòng con bé cũng cảm thấy thấp thỏm, giống như đánh mất một cái gì đó quan trọng, một ai đó, và những gì gì nữa mà bản thân ko hiểu được.

"Ai…"

Đấy, cứ mỗi lần cố nhớ xem đó là thứ gì thì đầu lại buốt như thế

" Thôi vậy, ko cố nữa, sáng nay dậy sớm thử xuống nhà xem thế nào"

Con bé lục đục chui vào nhà tắm thay bộ pijama đang mặc trong người ra, cái bộ đồ rộng thùng thình mà nó cứ ngỡ là mình đang bơi trong đó. Xem nào, hôm nay phải làm cái gì đó có ý nghĩa chứ không phải là cứ nằm bệt ở trên giường. Mục tiêu đưa ra là chí ít phải tìm hiểu xem mình là ai? Người có tên Hân Hân là mình chăng? Có lẽ vậy…. Vừa nghĩ nó vừa ngó nghiêng tìm kem rửa mặt ….

" Dầu gội, kem đánh răng, bàn chải, khăn mặt, … hoa hồng đen, xà bông, dầu xả,… khoan đã, hoa hồng đen"

Nó vội vàng quay lưng lại trước gương. Bên vai trái, xuất hiện một bông hoa hồng đen, dưới thân cây là 1 con rắn đang quấn quanh.

" Hình xăm này"

Tự dưng nó thấy toàn thân lạnh cả đi. Dù ko hiểu hình xăm trên vai nó có ý nghĩa gì và tại sao nó lại chọn xăm hình đó nhưng bản năng mách bảo nếu để lộ chuyện này, e chừng không ổn vì vậy nó lại cẩn thận đổi lại chiếc áo có vai kín đáo hơn đôi chút rồi bước xuống nhà.

Nơi nó đang ở là một căn biệt thự được xây theo kiến trúc gothic thế kỉ 19, màu sắc chủ đạo là đen và trắng, khá là lạnh và trầm. Y hệt như chủ nhân của nó. Nó ko ưa kiến trúc này cho lắm. Điểm nhấn duy nhất mà nó coi là tạm được chính là kiến trúc nhà vườn Nhật Bản ở sân sau – nơi mà nó vừa hái mấy bông hoa này vào. Thực ra là đi một vòng để tìm bác Hồng nhưng ko thấy nên con bé đang cặm cụi, lúi húi dưới bếp tìm cái ăn.

Lắm lúc nghĩ nhà ko có người thế này lại hay, có thể tự do hoạt động

" Còn 3p nữa, sắp xong rồi"

Nó cắm đám hoa vừa hái ngoài vườn vào một chiếc bình rồi đặt vào cái bàn ở giữa phòng ăn. Xong xuôi, nó định quay ra lấy đĩa nhưng bỗng nhiên nghe thấy có tiếng động trên lầu. Mặt con bé đanh lại, ko còn vui vẻ như trước. Nó ko hiểu bản thân mình đang làm gì và sắp phải đối mặt với ai nhưng điều gì đó thôi thúc nó lùi dần, lùi dần cho đến khi vị trí nó đã cận kề giá đựng dao trong nhà bếp mới dừng lại.

Nó đã sắn sàng

Nhưng không …

Ngay khi con bé định rút dao thì một khuôn mặt vừa lạ vừa quen đập vào mắt nó. Mọi giác quan lại trùng xuống như chưa hề có một cuộc chuẩn bị nào trước đó.

- Ờ ……

Nó nhìn Gia Huy đang đứng khoang tay ở cửa không biết nói gì. Quan hệ chưa rõ hoặc quá rõ giữa nó và anh khiến con bé ko biết mở miệng thế nào. Đằng kia, Gia Huy cũng vậy. Hay đó chỉ là suy đoán của nó, anh vốn ko định nói với nó lời nào, mặt lạnh ngắt như thẩm phán nhìn nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!