CHAP 46: NOEL KHÔNG BAO GIỜ ĐẾN
- Đưa con khẩu súng.
Sau câu nói đó của Rosie, một khẩu súng ngắn ngay lập tức được Victor đặt vào tay nó. Ông ta lại bắt đầu với nụ cười nhếch mép gian hùng thường ngày của mình rồi nhìn nó chăm chú. Giường như ông ta đang cố bắt lỗi nó trong cuộc chơi này. Nhưng ko thể. Sắc mặt con bé từ khi bước vào nơi này cho đến bây giờ vẫn y nguyên một gam lạnh, ánh mắt vẫn hững hờ vô tình đến tàn nhẫn.
Nó cầm khẩu súng rồi lên nòng. Tiếng đạn kêu lên lạnh toát trong không khí. Một động tác dứt khoát đến không ngờ, họng súng chĩa thẳng vào con mồi phía dưới khoang. Trong khoảnh khắc đó đồng tử nó có chút dao động rồi lại trở lại như bình thường.
- Rosie, đừng.
- JJ thảng thốt hét to. Nhưng nó mặc kệ tất cả
Minh Khang nhìn lên, miếng băng dính ở miệng khiến hắn ko thể cất lên lời. Lời nói từ biệt. Hắn không trách nó. Hắn quá hiểu tình hình và cũng quá hiểu thế giới của nó. Chuyện này thực sự ban đầu cũng có ngạc nhiên đôi chút, cũng sợ cái chết đôi chút nhưng nếu cái chết ấy có ích, đối với nó …. Sẽ chẳng còn gì phải sợ nữa.
- Nếu không thể quay đầu vậy anh sẽ bước cùng em.
- Được thôi, nếu anh bằng lòng đem tính mạng ra đổi.
- Anh bằng lòng
- Kể cả khi em chĩa súng vào anh
- Phải, kể cả khi em chĩa súng vào anh, không cần biết là vì lý do gì nhưng nếu mạng sống của anh có thể cứu được em, anh sẽ tình nguyện nhắm mắt.
Đoạn hội thoại ngày nào hiện lên trong kí ức của Minh Khang. Có thể thiên hạ cho hắn là ngốc nhưng ngày hôm ấy nói ra câu đó hắn ko hối hận, ngày hôm nay lại càng ko. Những giây phút cuối cùng của cuộc đời, hắn cố ngẩng cao đầu lên dù gáy và vai đang đau buốt. Nở một nụ cười như mỗi sáng vẫn vậy, hắn cúi đầu và nhắm mắt ko chút chống cự.
Đôi mắt Rosie vẫn trừng trừng mở to, răng con bé nghiến chặt trong miệng, tay xiết cán súng như muốn bóp nát nó ra. Nó không còn nghe thấy nhịp đập trái tim mình nữa nhưng hoàn cảnh ko cho phép nó chần chừ. Ngón trỏ đặt ở còi súng bắt đầu cử động
" 1, 2,…"
Nó đếm thầm trong đầu
" 3"
- Khoan đã
Một cánh tay chụp lấy họng súng của nó. Là Victor.
- Không cần tốn sức bảo bối của ta như thế.
Ông ta rút lại khẩu súng từ tay nó. Nó đưa mắt nhìn theo. Không, Chuyện này chưa thể kết thúc. Và nó đúng. Ông ta bắt đầu ra lệnh cho tên thuộc hạ đứng cạnh. Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể. Nhưng chỉ một lúc sau bên tai con bé vang lên tiếng nước chảy. Càng ngày càng lớn. Rosie liếc nhanh xuống khoang. Những bọt khí trắng đục nổi lên. Nó hiểu vì sao.
Victor vốn ko tha cho Minh Khang. Ông ta muốn hắn chết đau đớn hơn. Tiếng nước, chính là bọn họ đang bơm nước vào khoang rỗng. Ngày một nhiều, ngày một dữ dội. Minh Khang thấy lạnh ở chân, hắn đã hiểu ra kết cục của mình.
Mực nước đã đến đầu gối
Hắn cười với nó, nụ cười nó vẫn thường gọi là nhe nhởn
Mực nước quá hông
Hắn vẫn cười
Mực nước đã đến ngang vai
Hắn chuyển tầm nhìn vào chiếc nhẫn ở cánh tay đang buông thõng của nó. Mãn nguyện
Và rồi nước dâng nhanh đến cổ, áp suất nước khiến Minh Khang thấy khó thở. Hắn bắt đầu vùng vẫy.
Phía trên nhìn xuống, đầu gối nó như đang nhũn ra. Nó muốn nhắm mắt lại, quên đi tất cả mọi chuyện nhưng lý trí vẫn buộc hai con mắt nó phải trừng trừng nhìn người ấy đang chết dần. và đau đớn hơn, hắn ko hề oán trách nó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!