CHAP 45: THE GAMES
Giữa biển người đông nghẹt, Rosie cảm thấy giường như chỉ có mình bất động như một tượng đá. Giọng nói vừa rồi cất lên trong điện thoại như một mũi tên nhọn đâm ngang thanh quản con bé. Nó không thể cất lên lời gì. Cảm giác lạnh lan đến từng đầu ngón tay, từng sợi tóc của nó. Khó khăn lắm nó mới có thể cất lời
- Victor Bovchav.
Một tiếng cười sảng khoái nhưng lại lạnh đến gai người vang lên ở đầu dây bên kia. Nó biết thời gian chạy trốn đã kết thúc, bàn tay ấy lại một lần nữa vươn ra nắm lấy định mệnh của mình.
- Hết giờ chơi rồi bảo bối ạ.
Câu nói ấy vang lên rồi để lại một tiếng tút dài. Nó buông thõng 2 cánh tay đầy bất lực. Phải, ông ta nói đúng. Cuộc dạo chơi đã kết thúc. Đến lúc quay trở lại địa ngục rồi.
14h59p
Những đám mây u ám két lại trên nền trời
Gió rít ngày một mạnh
Những con sóng bạc đầu như gào rú ngoài khơi
Chúng với những cánh tay to khoẻ đập mạnh vào bờ cát .
Nơi Rosie đang đứng là một bến tàu đã bỏ hoang. Nơi này giờ đây chỉ còn là chỗ đổ phế liệu. Những con tàu hoen rỉ đỏ quạch và loang lổ sơn với những vết thủng, vết lõm to tướng trên thân tàu. Xung quanh hầu như cô quạnh chẳng có ai, thật lý tưởng cho một cuộc gặp mặt ngày hôm nay. Lúc này, tâm trí Rosie hoàn toàn trống rỗng. Giống như một người đã được dự báo trước cái chết thì sẽ chẳng sợ gì nữa. Nhưng hôm nay nó không chết. Ngày mai, ngày kia, ngày kìa cũng vậy.
Nó sẽ ko chết, chí ít là Victor sẽ ko để nó làm vậy.
"Tít tít"
Đồng hồ trên tay con bé vang lên báo hiệu đã 14h đúng. Theo như lời hẹn nó nhận được từ tin nhắn vào sáng nay thì chắn chắn chẳng mấy chốc nữa mà nó sẽ được đối mặt với Victor Bovchav. Nó biết ông ta đang ở đâu đó trên những con tàu bỏ hoang này, thời gian sống và chịu sự huấn luyện khắc nghiệt của ông ta khiến cho nó đã quá hiểu bản tính của con người này. Và nó đã đúng.
Đằng trước, một con tàu chở hàng đã cũ đang lênh đênh trên mặt biển nhưng lại bị một sợi xích to neo chặt vào bờ. Thật giống tình cảnh của nó lúc này, muốn đi mà ko được. Một bóng người cao, to mặc vest đen thấp thoáng đâu đó đang tiến lại gần nó. Gã này Rosie biết. Là kẻ đi cùng ông viện phó hôm ở căn biệt thự Trịnh gia, kẻ có những bước chân ko đều trọng lực.
" Người quen"
Nó đứng đó đợi cho hắn đến nơi mới lên tiếng
- Ông ta đâu?
Gã đưa con mắt liếc nhìn nó từ đầu đến chân rồi thận trọng lên tiếng
- Trong kia.
- vừa nói, gã vừa đánh mắt vào trong ra lệnh cho nó đi theo.
Rosie ko thích tên này cũng như thái độ của hắn nhưng với tình hình này cũng chẳng có cách nào hơn ngoài bước theo.
Càng vào trong thân tàu, ánh sáng càng yếu ớt. Nơi đây không có điện, chỉ có những vệt sáng, khe sáng từ những lỗ thủng ở thân tàu chiếu vào. Cái lạnh từ kim loại thân tàu phả vào lưng nó. Gai người. Rosie nghe rõ từng tiếng trống ngực đang đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh nhìn nó trong không gian ánh lên một tia sắc lạnh, tay nó cũng nắm chặt hơn.
Bỗng nhiên trước mặt xuất hiện 2 tên cầm súng máy đứng chắn trước cửa của một boong tàu khá khẩm nguyên vẹn nhất. hai tên đó vừa thấy nó đã đưa những tia lườm thù địch dọc người con bé. Nó cũng chỉ nhìn lại, ko có ý kiến gì bởi mọi thứ nó quan tâm ko phải 2 con gà què đó mà là người ngồi sau cánh cửa đang mở ra kia.
Mọi thứ yên ắng một cách đáng sợ. Nó đưa tay xoay xoay chiếc nhẫn Minh Khang tặng trên ngón áp út rồi cũng bước vào. Gót giày nó nện trên sàn tàu vang lên từng tiếng một. Người đàn ông trước mặt ngày một rõ. Một con người đã hơn 50 với đôi mắt xanh, hai hốc mắt sâu hoắm. Dòng thời gian đã để lại trên khuôn mặt quen thuộc ấy những vết đồi mồi, chân chim nhưng vết sẹo dài từ đuôi mắt đến gò má phải vẫn còn đó. Không thay đổi gì cả.
Ông ta ngồi đó, gõ từng nhịp vào thành ghế theo những bước chân của nó. Khuôn mặt gian hùng cùng cái nhìn sắc lạnh xuyên thấu ngay cả trong bóng đêm. Đằng sau ông ta là những tên người Nga to cao lực lưỡng với súng máy, lựu đạn đầy đủ. 1 bước, 2 bước. Đôi chân nó dừng lại trước ông ta. Hai người cứ đứng đó nhìn nhau, ánh mắt giao nhau sắc lẹm như tiếng kim loại vang trong không khí. Những tên lâu la bắt đầu nín thở len lén liếc ông chủ của mình. Không giống như người con gái kia, chúng chưa bao giờ dám nhìn vào mắt ông chủ mình như thế.
Đột nhiên, Victor không ngồi im như trước nữa, ông ta đứng lên, hai tay giang rộng về phía nó. Một giọng nói khàn khàn vang lên
- Bảo bối của ta, chào mừng con về nhà.
Nó ko nói gì, chỉ nhếch mép nở một nụ cười rồi tiến về phía trước. Ông ta ôm chầm lấy nó. Mùi Volda Nga xộc vào mũi con bé. Vẫn cái mùi hương 13 năm về trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!