Chương 43: (Vô Đề)

CHAP 42: COOKY COOKY (1)

Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau…

Sóng_ Xuân Quỳnh

Sau khi lấy lại bình tĩnh, Rosie từ từ rón rén mở cửa phòng ra ngoài nhưng lại sợ chạm mặt Minh Khang nên mới chỉ dám he hé cánh cửa phòng rồi ngó ra

" Hứ, làm gì như ăn trộm vậy. Nhà mình cơ mà"

Nó đứng thẳng người dậy, vuốt ngực hít một hơi sâu lấy lại bình tĩnh rồi bước ra ngoài dù trong lòng rất ngán ngẩm nếu chạm mặt hắn. Nhưng may quá không thấy đâu cả. Ngó nghiêng ra ngoài sân. Thì ra là đang hì hục rửa xe. Nó thở phù một cái rồi an tâm vào cắm nồi cơm rồi rửa đống bát đũa hôm qua bày ra mà đến phiên nó chưa rửa. Lục đục trong bếp một lúc cũng khá lâu, nó không để ý bất cứ chuyện gì cho đến khi giật mình nhìn thấy Minh Khang đang đứng khoang tay dựa người vào tủ lạnh nhìn nó một cách âu yếm.

" Chết tiệt, mình giật mình vì hắn ta từ bao giờ thế". Thoáng một chút bối rối, chuyện vừa nãy lại hiện lên trong đầu con bé nhưng với kinh nghiệm tiết chế cảm xúc bao nhiêu năm qua nó nhanh chóng lấy lại trạng thái cân bằng

- Sao, nhìn gì.

- nó vẫn luôn nói với hắn bằng cái giọng không chào đón đó dù trong lòng chưa chắc nghĩ vậy.

Minh Khang mỉm cười, khẽ đứng thẳng dậy di chuyển dần đến chỗ nó ở phía bàn ăn, hắn đặt tay lên vai nó và kéo sát người nó vào người mình

- Rosie, em nghĩ xem, chồng rửa xe, vợ nấu cơm, khung cảnh thật yên bình, hạnh phúc đúng không?

Nó không nói gì chỉ cười nhạt rồi gạt tay hắn ra tiếp tục công việc dọn dẹp của mình.

- Chẳng nhẽ em ko muốn như vậy sao, Rosie?

- Minh Khang bỗng lớn tiếng.

Trên mặt bàn, Rosie đang nhoài người lau đi những vết dầu mỡ và vết bám của café từ bữa sáng sáng nay chợt khựng lại vì câu nói đó. Nó ko lau nữa mà nhìn hắn

- Muốn.

- nó nhấn mạnh

- nhưng giữa mong muốn và hiện thực thì lại tồn tại một khoảng cách lớn. Và đặc biệt trong thế giới của em khoảng cách đó được nhân lên với hàng số mũ.

- Vậy thì thoát ra khỏi cuộc sống đó đi, em có thể làm được mà.

- ánh mắt hắn nhìn nó ngập tràn hi vọng nhưng nó, dù ko đang tâm, ko cam lòng nhưng vẫn phải dội nước vào đốm lửa ấy

- Minh Khang, anh còn nhớ người đàn ông em đã bắn trong căn phòng khách sạn lần đó chứ.

Hắn khẽ gật đầu

- Anh biết lí do tại sao ông ta phải chết ko? Vì ông ta đã cố thoát ra cái thế giới của em. Và nếu em cũng làm vậy thì ko những em mà công chúa và cả JJ cũng phải lãnh viên đạn chí tử đó. Vì vậy chỉ có thể đi tiếp chứ ko thể quay đầu.

Nói xong nó nhanh chóng quay đi vì sợ phải nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Minh Khang nhưng không, hắn đã chặn nó lại, khuôn mặt vẫn tràn ngập những niềm tin, niềm hi vọng dù biết là vô vọng.

- Nếu không thể quay đầu vậy anh sẽ bước cùng em.

- hắn nắm chặt lấy tay nó.

Nó nhìn Minh Khang một lúc rất lâu, rốt cuộc là con người này có hiểu mình đang làm gì ko vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!