CHAP 37: KHÔNG CÒN BÍ MẬT
Rosie bước dọc theo con đường lát gạch đá dừa ven nhà hát. Công chúa có vẻ đã an tâm khi nhìn thấy nó lành lặn trở về, và bây giờ thì đang trong nhà hát, vội vã khởi động vì sáng nay đến muộn . Nó, hiện tại cũng ko có nơi nào để đi, ko có việc gì để làm. Còn gì khá khẩm hơn ngoài việc đi loanh quoanh nhà hát đợi đến khi công chúa xong việc chứ.
Nhìn lên bầu trời đông. ảm đạm. Rosie cảm giác như mình vừa mất đi một cái gì đó nhưng lại ko rõ là cái gì. Cảm giác ấy sao mà mâu thuẫn. Nó vừa muốn lấy lại vừa muốn buông xuôi. Đúng rồi, giống như ngày trước, cái tâm trạng này chính là cảm giác khi mà mỗi lần mẹ nó nhìn nó với đôi mắt nghiêm nghị và nói
- Nhã Anh, ngoan nào, Chị Nhã Phương của con hôm nay không được khoẻ. Chúng ta sẽ ko đi công viên.
Phải, chính là cảm giác ấy. Cảm giác đồ của mình, những thứ thuộc về mình bị cướp đi một cách vô lí. Ngày trước là những buổi đi chơi, bây giờ là … Hoàng tử. Nghĩ đến đây, rosie chợt cười nhạt. Hình như mọi người thường hay thất hứa với nó, vì Nhã Phương thì phải. Nhưng nó lại ko thể giận dù lòng vẫn có chút tị nạnh, ấm ức. So đo với một người bệnh, sắp … chết, nó đâu dỗi hơi thế.
Thực ra, nó cũng có thể ở bên hoàng tử, nhắm mắt quên đi sự tồn tại của Nhã Phương. Tại sao phải rạch ròi như thế chứ. Hay do bản thân nó đã nhận ra nhiều điều, những điều mà trong mấy năm qua nó vẫn nhầm tưởng. Như tình cảm của con bé chẳng hạn?
Những câu hỏi, những suy tư cứ nối đuôi nhau đưa bước chân vô định của Roise ra khỏi phạm vi của nhà hát. Cũng ko sao, con đường này cũng khá vắng và yên tĩnh. Dù gì hôm nay chỉ là một ngày thường như bao hôm khác, hơn nữa cái giờ ko sớm ko muộn này thì mọi người cũng đang tất bật trong các công sở nhà máy chứ ai nhàn nhã như nó đi dạo làm gì. Những có lẽ nó đã nhầm, thiên hạ vẫn đầy kẻ nhàn cư vi bất thiện như nó.
Cách đây mới vài phút, Rosie đã cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình. Theo kinh nghiệm cho nó biết dù chưa biết bọn người này là ai nhưng cũng ko nên khinh xuất, ko nên động thủ trước khi biết mặt kẻ thù. Nó đề phòng, tay đút vào hai túi áo mà trong đó, một bên con bé đã thủ sẵn con dao zíp nhỏ. Trước mặt là một con hẻm nhỏ và nếu nó đoán ko sai thì chắc chắn cuộc tấn công sẽ diễn ra ở đây. Con dao trong tay nó đã sẵn sàng.
" Soạt"
Kẻ bắn phát súng đầu tiên cho cuộc tấn công đã xuất hiện và chặn đường nó. Nhìn hắn, nói thật là con bé thất vọng. Uổng công nó chuẩn bị nãy giờ. Bọn này nói thế nào nhỉ? Lặt vặt thôi.
- Cô em, ko ngờ lại gặp em ở đây. Còn nhớ anh chứ?
- Tên đầu trọc vừa chặn đường nó lên tiếng đe doạ
Nó cũng chỉ nhếch môi một chút
- Còn phải nói, mới gặp nhau thôi mà.
- Nó nhanh chóng nhận ra kẻ trước mặt và lũ người đằng sau chính là lũ côn đồ hôm trước đánh nhau với Minh Vũ. May quá, tâm trạng bức bối chưa biết trút lên ai
Không có vẻ bình tĩnh như nó, tên đầu trọc hung hăng tiến lên phía trước
- Trí nhớ cũng khá tốt đấy. Tiện thể anh cũng nói luôn, anh ko có ý định tha thứ cho đứa nào làm hỏng việc của mình
- Muốn gì?
- nó quắc mắt nhìn tên đó
- Cũng xinh phết, ko biết trên cái mặt này của cô em có thêm vài đường sẹo thì sẽ ra sao nhỉ.
- vừa nói vừa đưa những ngón tay đen đúa cáu bẩn lên dọc theo gò má nó, tên đầu trọc vừa bỡn cợt.
- Thử một vài đường xem sao?
- nó cũng ko kém, đưa mắt lên thách thức
Cả đám lâu la ấy lập tức cười ồ lên chế nhạo nó mà không biết mình vừa phạm phải tử thần. và với phong cách thường ngày không thích dài dòng lâu la, nó đưa chân đạp một cái thật mạnh vào bụng tên đầu trọc khiến hắn lảo đảo mất đà ngã văng vào bồn cây bên cạnh. Ngay lập tức đám lâu la kia nhao lên. Nhưng có vẻ như ko ai xứng làm đối thủ của nó. Mỗi đòn xuất ra từ nó đều rất nhanh, mạnh và dứt khoát. Đơn giản, nó đang cần ai đó làm bao cát. Và lũ người này đã dại dột tự nguyện " dâng hiến".
Số lượng ko đông, sức cũng ko dai, thế trận nhanh chóng ngã ngũ. Nhưng tên cầm đầu có vẻ vẫn ngoan cố. Y quyết định chơi bẩn. Một ánh sáng loé lên cùng tiếng kim loại vang trong không khí
" Là dao"
Nó quay ra thì đã thấy tên kia đang hùng hục lao về phía mình. Không nao núng, nó cũng thủ thế xông lên nhưng khi chưa kịp xoay người lấy đà thì bên tai nó đã vang lên một câu nói ko ăn nhập với thời cuộc
- Cẩn thận
Một vòng tay ôm trọn lấy người nó
" Xoẹt"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!