Chương 37: (Vô Đề)

CHAP 36: SỰ THẬT

Từng hồi kí ức của 4 năm trước dồn dập trở về theo từng bước chân vội vàng gấp gáp của Minh Vũ. 4 năm trước, tại sao Minh Vũ lại dời khỏi bố anh, tại sao lại dời căn nhà đó, tại sao lại dời bỏ mối tình đầu của chính mình, một con nhóc 14, 15 tuổi. Tại sao ư? Là vì cha anh nói với anh, Rosie, tình yêu bé nhỏ của anh chính là con riêng của ông ấy với một người phụ nữ khác ở nơi đây, rằng anh và mẹ anh chỉ là một sai lầm của ông ấy. Anh đã hoàn toàn tin, hoàn toàn căm hận 2 người họ.

Nhưng dù có căm hận thế nào, anh vẫn không thể quên đi được nụ cười năm ấy và có lẽ chính vì vậy, lần đầu tiên khi thấy Nhã Phương cười trong tấm ảnh vô tình, anh đã động lòng. Anh đã phủ nhận tự đánh lừa mình, sự thật rằng anh đến với Nhã Phương là vì cô ấy là cái bóng của Rosie. Nhưng giờ đây, mọi thứ Minh Vũ biết đã đảo lộn. Rosie của anh rõ ràng là chị em sinh ba với Nhã Phương, Nhã Chi và là con gái của nhà họ Phạm. Vậy rõ ràng con bé không phải con riêng của bố anh như ông đã nói. Rốt cuộc đâu mới là câu chuyện đáng tin?

Bóng người Minh Quân thoăn thoắt chạy qua những dãy hành lang. Thang máy. Nhìn nó chậm chạp chạy từng con số, anh không thể chịu đựng được, anh không chờ được. Mọi mạch máu trong người anh cứ ngày một căng ra, anh không suy nghĩ được gì nhiều chỉ biết nếu để vuột mất nó lúc này thì ko biết bao giờ và cũng có thể là mãi mãi không thể gặp lại con bé.

Phía trong gara

Roise bước từng bước chậm dãi nhưng dứt khoát về phía xe. Chiếc hộp cũng đã đưa rồi, điều cần nói thì cũng nói rồi., vậy tại sao vẫn còn cảm thấy bứt rứt như vậy? hay có lẽ điều thật sự cần nói đã không thể nói ra. Hoàng tử vẫn không biết sự thật của vở kịch cha con năm xưa mà nó và bác John dựng lên, và quan trọng hơn hết là, hoàng tử vẫn chưa nhận ra nó. Có phải đó chính là nuối tiếc lớn nhất không? Có phải đã sai sót điều gì không?

Nghĩ vậy thôi, nhưng nó biết bản thân không thể làm gì hơn được, không thể thay đổi được gì. Thà rằng buông tay còn hơn là cứ nắm lấy thứ mình ko thể. Vì vậy, nó chỉ có thể thở dài một hơi rồi mở cửa xe, bước vào trong. Nhưng ngay khi chân phải mới chạm đến sàn xe, bỗng dưng nó bị một cánh tay lôi tuột trở lại và sau đó là một vòng tay rộng và ấm ôm ghì lấy nó. Nhẹ nhàng mà ấm áp

- Rosie, đuổi kịp em rồi. Anh, – vòng tay ngày một xiết chặt lấy nó

- anh xin lỗi vì đã ko nhận ra em

Lại một lần nữa trở lại căn hộ của Minh Vũ, Rosie ngồi lọt thỏm trên ghế sofa, nghe tiếng mưa ngày một lớn ngoài ban công. Thật sự không biết chuyện này nên vui hay nên buồn. Hoàng tử cuối cùng đã nhận ra nó. Nhưng tất cả dường như đến quá nhanh chóng, quá vội vàng, con bé không kịp suy nghĩ phải làm gì tiếp theo. Nói hết chuyện bác John, chuyện vở kịch năm xưa. Được thôi, dù gì thì người cũng ko còn, nguy hiểm cũng đã mất nhưng còn chuyện của bản thân nó, nói thế nào đây, thật sự là không thể.

Đang suy nghĩ lung tung, bỗng một bàn tay người nào đó dang ra bịt mắt nó. Theo phản xạ, nó nhanh chóng tóm lấy cánh tay ấy, lật người rồi bẻ quặt lại đằng sau. Và sau khi mọi việc đã xong xuôi Rosie mới nhận ra kẻ mình đang ghì chặt vào thành ghế chính là Minh Vũ, hoàng tử của nó.

- Ôh, Xin lỗi, anh không sao chứ? – nó vội vã buông tay Hoàng tử ra

Minh Vũ cười rồi xoa đầu nó, anh cũng tiện thể xoay xoay cái vai vừa bị nó hành hung.

- Phản ứng nhanh thật đó, anh chỉ muốn tặng em ….

- Socola.

- Rosie ko để anh nói hết.

Nó đưa tay ra về phía anh, anh cũng chỉ cười rồi đặt vào trong lòng bàn tay nó một thỏi socola hình hoa hồng gói trong giấy bóng kính.

- Sao em biết?

- Anh vẫn chưa chán câu hỏi đó sao?

- nó chỉ khẽ cười rồi tiến lại phía ghế sofa

Minh Vũ cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đến ngồi xuống, trước mặt nó, nhìn sâu vào đôi mắt sâu hút của nó

- Vậy thì anh sẽ hỏi câu nói khác.

Nó biết anh muốn hỏi điều gì liền lập tức chuyển tầm nhìn tránh đi ánh mắt ấy, nhưng Minh Vũ ko để cho nó kịp làm điều ấy

- Em không phải con riêng của bố anh, em và ông ấy có mối quan hệ như thế nào? Tại sao em ở đó với đôi mắt … không nhìn thấy gì và nếu như tất cả chỉ là một sự lừa dối thì tại sao lại phải thế.?

Nó không thể trốn tránh hơn được nữa, cố nhìn vào mắt anh. Trong đáy mắt màu hổ phách, giống bác John, có gì đó như van nài, cũng giống như một sự ra lệnh. Nó vẫn không thể làm gì ngoài im lặng.

- Coi như anh xin em đó, có thể nói cho anh sự thật được ko?

Trước sức ép này, Rosie quả thật đã bị đẩy vào đường cùng. Nếu không nói thì chắc chắn Minh Vũ ko để cho nó yên, nếu nói thì nó lại không thể kiểm soát được hậu quả hay những chuyện có thể xảy ra vì câu chuyện đó.

- Thực ra, ……mọi chuyện cũng rất đơn giản. Em và bố anh, vốn chẳng có quan hệ máu mủ gì cả. Bố anh từ trước đến giờ vẫn chỉ có anh và mẹ anh mà thôi.

- Vậy tại sao …..

- Minh Vũ không thể kiểm soát cảm xúc bản thân mà bóp mạnh vai nó một cái

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!