Chương 34: (Vô Đề)

CHAP 34: LÝ LỊCH

Một ngày lạnh, rất lạnh. Mọi người xung quanh ai nấy cũng cố vùi mình vào những chiếc găng tay, những chiếc khăn lông cùng những chiếc áo phao to sụ và cố gắng trở về nhà tránh đi cái lạnh buốt da này.

Trên con phố dài thẳng tắp hàng gạch lá dừa, Rosie bước từng bước thong thả về phía trước. Đối với người lớn lên trong những ngày tuyết phía bắc nước Nga thì cái lạnh này chẳng thấm tháp vào đâu, chẳng qua hôm nay, trời chở gió nhiều hơn mọi ngày mà thôi. Xa xa, tháp chuông nhà thờ hiện ra uy nghiêm trong gió buốt, cũng đã quá trưa, có lẽ đã muộn để được nghe tiếng chuông nhà thờ.

Rosie không phải người theo đạo, cũng không tin vào chúa nhưng con bé lại rất thích nhà thờ, thích không khí tĩnh mịch nhưng ấm cúng, thích những bài ca mà thậm chí nó chẳng nghe rõ lời. Thực ra, một kẻ như nó có lẽ không thích hợp với chốn đạo giáo như nơi đây, nếu không phải hôm nay là ngày bác John ra đi 3 năm trước thì có lẽ con bé cũng ko đặt chân đến những nơi này. Nó chỉ muốn cầu nguyện, cầu nguyện cho bác John, cho kí ức đẹp nhất đã qua của mình mà thôi.

Rosie bước đi giữa những ánh nến nhập nhoạng trước gió đông trải dọc hai bên hàng ghế thẳng tắp. Mùi sáp nến thoang thoảng trong không gian. Có lẽ hôm nay không phải là chủ nhật nên những người đi lễ cũng ít, chỉ lác đác vài người. Chọn một hàng ghế vắng vẻ nhất, con bé ngồi xuống, nhắm mắt lại nhưng không hề cầu nguyện. Đúng ra là nó không biết cầu nguyện. Mà cho dù biết thì nguyện cái gì, một cuộc sống tốt đẹp hơn chăng.

Nó không tin Chúa có thể cứu rỗi nó khỏi đám lầy mà nó cũng không rõ mình bị đẩy vào hay tự bước vào nữa. Nếu có mong, nó chỉ có thể mong cho người đã cứu nó, bác John đã chạm ngõ thiêng đường – nơi không bao giờ dành cho nó.

- Em cũng cầu nguyện sao?

Mở mắt ra và nhìn sang bên cạnh. Là Trần Minh Vũ. Nó không biết nhiều lắm về con người này nhưng cũng không muốn biết về anh ta. Với nó, cho dù chạm mặt bao nhiêu lần thì anh, vẫn là một người lạ. Và với người lạ, nó không có hứng thú tiếp chuyện.

- Em có vẻ ít nói, hay không muốn nói chuyện.

- anh ta cứ thao thao bất tuyệt bên nó

Nó vẫn lạnh lùng nhìn về phía trước. im lặng tuyệt đối

- Giúp anh một chuyện được không? Cầu nguyện cho Hoài Phương và bác gái. Bác gái cũng là vì nhớ em…………

Đoán được anh ta sắp ca bài " Quay về đi", nó lập tức đứng dậy ra về. Nhưng chưa kịp bước ra khỏi hàng ghế, Minh Vũ đã nắm chặt lấy tay nó kéo lại. Anh ta cũng vôi đứng lên, như muốn ngăn hành động của nó. Đúng lúc ấy, chiếc ví trong túi áo măng

- tô của anh ta rơi ra. Khoảnh khắc ấy, Rosie cảm thấy như người vừa ngạt thở, mọi thứ xung quanh mờ nhạt đi. Chỉ riêng vật đó là sáng rõ hơn cả.

Trên nền đá nâu của nhà thờ, một chiếc huy hiệu cảnh sát nằm lăn lóc.

" 314. Số hiệu 314 là….."

Minh Vũ ngay khi ý thức được đồ của mình rơi ra, anh buông tay nó, cúi xuống nhặt, Có vẻ rất nâng niu chiếc huy hiệu đó.

- Chiếc huy hiệu ấy.

- nó cố giữ cho bản thân thật bình tĩnh

- nói đi, làm sao anh có?

Minh Vũ ngơ ngác không hiểu sao nó lại phản ứng mạnh như vậy. Anh ấp úng chưa biết trả lời ra sao thì con bé đã vội lên tiếng, giọng có vẻ hơi run

- Là của bố anh…….. đúng ko?

- Sao, sao em biết?

Nó như muốn bật ngửa ra sàn.

" Không thể nào, ngàn lần không thể nào. Anh ta không thể"

- Anh là con lai, bố anh là người Mỹ, Carter, John Carter

ÁNh mắt Minh Vũ trở lên sắc lạnh hơn bao giờ hết. Anh nắm chặt lấy tay nó, khuôn mặt cũng xám ngắt dằn từng tiếng một

- Em biết ông ta?

Nhưng không để cho anh hỏi gì thêm, nó đã giằng tay ra và chạy vụt đi. Phải. Nó cần xác nhận, xác nhận lại tất cả vụ này.

JJ đang cuộn tròn trong chiếc chăn bông say sưa với giấc ngủ trưa mới chợp mắt đầu giờ chiều của mình. Anh khoan khoái cảm nhận cái ấm của chăn bông cọ vào da thịt, hai mí mắt cứ nặng dần, nặng dần… và cứ ngày một sụp xuống. Giấc ngủ đang từ từ kéo đến. hết sức nhẹ nhàng……..

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!