CHAP 33: CHỜ ĐỢI
Rosie bị JJ lôi xềnh xệch rồi ấn dúi vào xe trong lòng ấm ức không yên. Khuôn mặt con bé đỏ lựng không biết vì cái tát vừa rồi hay vừa tức giận nhưng nhìn nó lúc này không khác gì hung thần. Đằng trước, JJ vừa lái xe vừa len lén nhìn vào gương chiếu hậu và không quên thầm cầu nguyện. Mong sao nó không nổi cơn " thịt" anh trong xe lúc này. Quả thật, Rosie không hề nghĩ mình sẽ ăn một phát tát như ngày hôm nay nên không phòng bị gì cả để đến khi sự việc diễn ra rồi mới thấy shock tột độ.
Từ bé đến giờ chưa ai dám tát nó, nó cũng chưa từng để cho ai tát mình. Ngay cả Chenkov Sharapova – người cứu nó 13 năm trước và cũng là ông chủ của nó, ông ta cũng chưa từng tát nó phát nào. Thế mà tên chết tiệt kia,….. Nó bắt đầu thấy hối hận ngày trước đã cố sống cố chết lôi Minh Khang lên từ ban công. Biết có ngày này, nó đã buông tay từ khoảnh khắc bắt đầu rồi.
Cùng lúc đó, tại bệnh viện, Minh Khang cũng không khá hơn được là bao. Hắn như kẻ chết đứng giữa trời đông. Cái tát vừa rồi, thật sự chỉ là trong cơn nóng giận nhất thời của kẻ đã quá nhiều lần bị từ chối đến mức không thể chịu đựng. Hắn biết nó đau, nhưng hắn cũng đau lắm chứ. Cái tát đó giáng xuống, Minh Khang cảm giác như chính bản thân mình bị đánh. Hắn không hiểu mình, không hiểu hành động vừa rồi. Lần trước tát Nhã Chi, dù biết mình có hơi quá nhưng hắn cũng không thấy khó chịu như lúc này.
Vậy là coi như kế hoạch đến thăm người ốm coi như phá sản bởi bây giờ, hắn, hắn mới đúng là người cần cấp cứu.
Những cơn gió đông
Lạnh ngắt
Giá buốt
Và cũng rất vô tình
JJ co ro trong chiếc áo len cố gắng lết lên tầng thượng quán băng đĩa để đưa cho nó một cốc café nóng.
- Mặt em hết sưng rồi chứ
Nó không nói gì vẫn đăm đăm nhìn về phía trước thở mạnh
- Em cũng đừng giận Minh Khang, anh thấy câu nói lúc nãy của em cũng tàn nhẫn quá đấy. Đối với một người ko biết chuyện như Minh Khang thì đó quả là đả kích lớn.
JJ vừa nói vừa nhìn nó nhưng ngay lập tức nó quắc mắt lên nhìn anh
- Tàn nhẫn, tàn nhẫn cái con khỉ. Tức chết đi được, thằng chó đó tát em, anh tin được không, á…á…. Rosie này bị tát. Không chịu được. Không chịu được
Mỗi câu " không chịu được" nó lại giáng cho bao cát bên cạnh một đòn chí tử. Cứ 3 đấm 1 đá, JJ chỉ có thể đứng im thầm thương cho cái bao cát bị nó hành hạ sắp thủng đến nơi.
Cuối cùng, sau một lúc không biết là 5 hay 10 phút, thấy nó nguôi nguôi vì đã thấm mệt, JJ mới mon men ra tiếp chuyện với nó. Vì sự an toàn của Trịnh gia, anh đành phải mạo hiểm.
- Anh nghĩ hắn ta có tình cảm thì mới cất công đi tìm em trong thời gian qua như thế. Chứ em với Trịnh gia có liên quan gì đâu. Em cứ nghĩ vậy mà tha cho hắn
- Không
- được.
- nó nhấn mạnh từng chữ.
- tình cảm cũng không được
- và lại giáng một cú đấm về phía trước
- Hay là vẫn không quên được Hoàng tử
Lập tức khựng lại, Rosie từ từ đưa ánh mắt dò xét về phía kẻ vừa phát ngôn liều
- Dạo này anh với công chúa thân thiết quá nha. Cái gì cũng kể với nhau sao. Được lắm, hai người cứ coi chừng em đấy. mà em cũng nói rồi, đợi chờ gì chứ.
Nó thôi không hành hạ bao cát nữa, quay sang đón tách café đã nguội lạnh từ lâu hớp một ngụm lớn nhưng lại gặp ánh mắt không tin tưởng của JJ. Thở dài một hơi, quả thật giấu JJ rất khó
- Được rồi, em thừa nhận là em vẫn chờ đợi được chưa.
- gương mặt nó bỗng nhiên chùng xuống, ko còn hùng hổ như trước nữa – dù trong thâm tâm em, em biết sẽ rất khó có ngày ấy.
- hớp thêm một ngụm café cho trôi đi những cái đắng trong cổ họng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!