CHAP 32: GHEN
Khép lại cánh cửa phòng công chúa, Rosie bước ra ngoài. Minh Khang vẫn ngồi đó, khuôn mặt lý thú ngắm nghía ngôi nhà. Có vẻ rất thoả mãn. Nhưng cái cảm giác ấy không được bao lâu, trong lòng hắn lại nổi lên nhiều câu hỏi. Gặp lại nó rồi thì sao? Hai người sẽ làm gì? Tất cả trong chốc lát trở nên trống rỗng đến khó hiểu.
- Bây giờ thì nói đi, làm sao anh tìm được tôi.
- câu nói lạnh lùng của con bé ngay lập tức kéo Minh Khang về hiện tại
Cũng phải mất vài giây định thần lại, hắn mới đưa cho nó tấm ảnh sáng nay Khánh Linh đã đưa
- Anh nói rồi, chỉ là tình cờ thôi. Một cậu bạn của Khánh Linh đã chụp được cảnh này
Cầm tấm ảnh trong tay, thật sự mà nói nó chỉ muốn vò nát.
" Chết tiệt"
Đám thám tử của Phạm gia thì nó còn đề phòng được chứ cái kiểu vô tình mà hữu tình thế này thì chỉ có cách là giết hết chứ có phòng cả đời cũng không tránh được.
- Vậy thì sao? Tìm được tôi rồi, anh có trăn trối hay việc gì quan trọng sao?
Phải, tìm được rồi, vậy thì sao chứ? Đây chính là câu hỏi mà Minh Khang sợ phải đối mặt nhất bởi bản thân hắn cũng không rõ bản thân mất công tốn sức trong thời gian qua kiếm tìm trong vô vọng là để làm gì? Nó không nợ hắn, hắn cũng chẳng nợ nó cái gì. Hai người, vốn dĩ là không liên quan. Vậy, rốt cuộc tìm gặp nhau để làm cái gì?
- Anh……
Nhưng không để Minh Khang có cơ hội nói hết nó đã lên tiếng
- Trịnh Minh Khang, anh nghe cho rõ. Tôi không quan tâm lý do tại sao anh lại ở đây cũng không cần biết anh muốn gì. Tôi đoán đến giờ phút này, sau vụ ám sát vừa rồi anh đã biết tôi là ai và là người của thế giới nào. Anh có thể đi tố cáo, nếu anh muốn nhưng chuyện ngày hôm nay, chuyện anh gặp tôi, chuyện anh biết địa chỉ của tôi, tôi yêu cầu anh giữ bí mật với Phạm gia.
Tôi vốn không có và không muốn có quan hệ gì với họ chính vì vậy mong anh kín miệng bằng không, tin tôi đi, anh sẽ phải trả giá đắt cho những gì anh đã tiết lộ. Còn bây giờ…..
- vừa nói, Rosie vừa bước ra cửa
- mời anh về.
Minh Khang không biết phải nói sao với nó nhưng cũng không muốn ra về khi mà hắn mới vừa gặp lại nó trong giây lát. Có cái gì đó như là luyến tiếc, không nỡ với căn nhà thoang thoảng hương vani và hình bóng của nó.
- Anh……….
" Cạch"
Rosie nhanh chóng mở cửa, đôi lông mày nhướn cao tỏ vẻ ko muốn nghe. Đến nước này, Minh Khang cũng không còn cách nào đành đứng dậy ra về dù lòng không muốn.
Trời dần về chiều tối, nặng nề và trùng xuống hẳn
Không gian nơi đây vắng vẻ, thưa thớt càng làm tăng thêm cái vẻ cô tịch, lạnh lẽo của một buổi chiều đông nơi ngoại thành.
Minh Khang vẫn ở đó, trong chiếc xe ô tô đen, tại một góc khuất nhưng lại có thể quan sát rõ ngôi nhà duy nhất sáng đèn ở nơi kia. Từ sau khi rời nhà nó, Minh Khang không lúc nào yên, lòng hắn có cái gì đó như là thôi thúc, như là không can tâm nhưng lại chẳng thể làm gì hơn ngoài việc đứng từ xa quan sát tất cả. và cũng từ khoảnh khắc đó hắn không ngừng tìm kiếm cho mình 1 lý do vì sao bản thân trong suốt thời gian qua lại điên cuồng tìm kiếm con bé đến vậy. Nhưng dù có biện mọi lý do nào.
Nguyên nhân nào, cũng không thể nào giải thích hết những mâu thuẫn còn nổi sóng trong lòng.
" Rốt cuộc là tại sao?"
Ngôi nhà nhỏ đó, ngôi nhà có hàng rào trắng đó, có ai tin rằng nơi đó có một cô gái lạnh lùng hơn băng tuyết với ánh nhìn sắc lạnh như ánh chớp ngày mưa
Từ khi Minh Khang đi, cánh cửa chưa một lần mở. Hắn chỉ có thể nhìn qua cửa kính một bóng người thi thoảng lướt qua nhưng cũng đủ làm ấm lòng người mong đợi. Nhưng tất cả sự bình yên đó không kéo dài cho đến khi một chiếc xe ô tô đen lại xịch đến. Người thanh niên vừa xuống xe, hắn biết. Bởi đó là người Minh Khang đã gặp tại căn hộ tháng trước, người mà nó vẫn hay gọi là JJ.
Đã gần 6h tối, Rosie uể oải đứng lên giúp công chúa dọn thức ăn cùng chén đũa trên bàn và con bé cũng nhanh chóng nhận ra số thức ăn hôm nay trong bàn nhiều hơn hẳn mọi khi. Nó cũng không nói gì, chỉ cười nhẹ
- Tối nay JJ có qua hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!