Chương 28: (Vô Đề)

CHAP 27: TRỞ VỀ (2) – KHÔNG DẤU VẾT

Đã được gần 1 tiếng đồng hồ trằn trọc, lăn qua lăn lại Rosie vẫn không thể nhắm mắt được. Vết thương ở vai đau buốt hơn về đêm là một chuyện nhưng chuyện chủ yếu vẫn là về những con người Phạm gia kia. Cứ nhắm mắt lại, kí ức 13 năm trước trên nền đất lạnh lại ập đến. Nó, dù chết cũng không quên được vẻ mặt lạnh lùng của hai người ấy, ba mẹ nó khi chối bỏ nó và càng không thể quên được nét mặt cầu khẩn, van nài thậm chí là bi thương của họ ngày hôm nay.

Ngày trước, nó vốn rất hay bám đuôi Nhã Phương và Nhã Chi chạy khắp nơi, nghịch đủ các trò, kể cả khi đi ngủ, nó vẫn hay chen vào giữa chỉ vì có thể được nằm cạnh 2 người đấy vậy mà hôm nay khi gặp lại, với vị thế của người em gái năm xưa. Nhưng lạ thay, ngoài cảm giác xa lạ ra thì chẳng có gì hơn. Nó không nói dối, thật sự Nhã Anh đã chết từ 13 năm trước rồi.

- Rosie, em ngủ chưa?

- tiếng JJ thỏ thẻ chợt vang lên

- Chưa

Tiếng nói của con bé vang lên rồi lại chìm nghỉm trong không gian tĩnh mịch. Chỉ còn tiếng thở đều đều của công chúa bên cạnh đang ôm chặt cứng lấy nó. Phải đến một lúc sau JJ mới lên tiếng trở lại

- Hôm nay, ở căn hộ đó đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao em về sớm thế? Thái độ lại còn rất kì lạ nữa

Buông một tiếng thở dài trong đêm, giọng nó cứ văng vẳng vọng lại trong căn phòng tối không nhìn rõ mặt người

- Em gặp lại họ.

- nó im lặng.

- với tư cách là Phạm Nhã Anh

Lập tức JJ ngồi bật dậy khiến công chúa giật mình trở người.

- Tức là ba mẹ em đó hả?

- Và cả Nhã Phương và Nhã Chi nữa.

- trong đêm tối, không ai nhìn rõ được nụ cười chua chát ẩn hiện nhanh trên khoé miệng con bé.

Không gian lại một lần nữa chìm trong im lặng.

- Rồi sao? Em ……. Sẽ tha thứ cho họ chứ?

- Từng có 1 khoảng thời gian, trước khi cưới Minh Khang, em ở nhà họ Phạm 1 tuần, vào mỗi sáng sớm bà ý đều nhẹ nhàng gõ cửa gọi em dậy ăn sáng, ông ấy thì luôn mồm gọi em là " bảo bối của ba", Nhã Phương thì khỏi nói, vẫn dịu dàng như xưa. Lúc đấy em đã nghĩ hay là nói thật tất cả rồi tha thứ cho họ. Như vậy có phải sẽ tốt hơn không? ……… Nhưng rồi em nhớ ra mình đang đóng vai Phạm Nhã Chi, và họ, đối với em, vẫn luôn là đối với Phạm Nhã Chi.

Chính vì vậy, em đã tự thức tỉnh mình đừng bao giờ tin vào hiện thực huy hoàng ấy, nơi đó không dành cho em. Và rồi nhìn lại 13 năm qua, em biết rằng, sẽ mãi mãi, mãi mãi không thể tha thứ được. Nhã Anh, con bé ngốc đấy không phải em.

Thật sự, có thể nói ra được điều này, Rosie thấy nhẹ lòng hơn hẳn, không còn cảm thấy bức bối như trước nữa, giấc ngủ cũng nhờ vậy mà ập đến nhanh hơn.

Thời gian cứ như vậy lại vô tình trôi đi, qua từng kẽ tay, từng ánh mắt……………để khi anh nhìn lại, em đã nhắm mắt trốn mùa đông tự lúc nào?

Phải làm sao tôi có thể gặp lại em?

Phải làm sao để một lần nữa em lại mở cánh

Cho dù là đôi cánh màu đen…….. thuộc về bông hoa hồng của quỷ.

8h30 sáng

Tại văn phòng giám đốc tập đoàn NOS

Cô thư kí đang lúi húi nhặt xấp tài liệu vừa bị vị giám đốc trẻ quăng tung toé trên sàn, vừa nhặt cô ta vừa len lén nhìn lên chiếc bàn phía không xa. Nơi ấy, một chàng thanh niên trong bộ vest đen lịch lãm đang nắm chặt bàn tay dậm mạnh xuống bàn, mặt đằng đằng sát khí khiến ai nấy nhìn thấy đều muốn né tránh. Bên cạnh là anh trợ lý đang khúm núm, co ro như đứa trẻ mắc lỗi

- Thật sự chúng tôi đã cố gắng tìm hiểu về cô gái mà giám đốc muốn tìm nhưng quả là chuyện không thể.

- Tại sao lại không thể? Tôi đã nói với các người nếu không tìm được thì cứ bám sát lấy thám tử bên tập đoàn Phạm gia. Bọn họ là người có quan hệ rộng trong vấn đề này, chắc chắc sẽ moi được tin tức rò rỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!