CHAP 25: VẠCH TRẦN (2)
Không khí trong phòng trở nên vắng lặng hơn, JJ đã đi, bây giờ chỉ còn 2 người với nhau. Minh Khang thì vẫn bần thần ngồi đó trong khi nó thì loay hoay không biết kiếm viêc gì làm giết thời gian. Ây za, có vẻ căng thẳng nha. Đột nhiên quanh đây Yên ắng đến nỗi có thể nghe được từng nhịp thở của đối phương. Mặc dù không phải người thích ồn ào nhưng với không khí như đưa đám như thế này thì Rosie cũng chẳng ham hố gì.
Thôi thì hoàn thành nhiệm vụ rồi, coi như không quen biết đi ha, việc ai người ấy làm. Nghĩ đến đây, nó lập tức xoay người đi vào trong, ý định mày mò máy tính xem có gì chơi được không. Nhưng ngay lúc đó, tượng đá Minh Khang bỗng lên tiếng:
- Lúc nãy, em nói Phạm Nhã Chi về rồi,… vậy là em công nhận mình không phải Phạm Nhã Chi? – hắn thôi không nhìn chăm chăm xuống sàn mà nhìn thẳng vào nó
Thở dài một hơi, có lẽ bài chuồn lần này không chuẩn lắm thì phải:
- Tôi chưa bao giờ nói mình là Phạm Nhã Chi
- Vậy là, tất cả chỉ là một vở kịch, mọi chuyện trong thời gian qua, chuyện kết hôn, chuyện tôi với em………
- Ô no, no Mọi chuyện trong thời gian qua, tôi nghĩ vẫn thế. Chuyện kết hôn, là thật, chẳng qua cô dâu thật sự bây giờ mới về mà thôi, chuyện của anh, chuyện của Khánh Linh, rồi ba anh… tất cả cứ diễn ra bình thường, tôi với Nhã Chi, đơn giản chỉ là đổi vai thôi. Còn chuyện tôi với anh, … ưm, tôi không nghĩ là nó tồn tại. Vì vậy chúng ta cứ tiếp tục sống như chưa từng chạm mặt đi.
- Nó vội ngắt lời hắn rồi buông ra một loạt, tay chân cũng khua loạn lên.
Minh Khang lại ngồi thừ ra khiến nó không biết phải làm gì, đi đâu. Cứ ngồi như vậy chắc cứng người quá.
- Đó là………. Thật chứ.
- bỗng nhiên hắn lại hỏi một câu hỏi không rõ chủ vị làm nó chẳng hiểu gì cả.
- Ý anh là cái gì thật?
- Khuôn mặt em.
Rosie à lên một tiếng rồi nhún vai thay cho cái gật đầu.
- người với người giống nhau cũng là lẽ thường mà
Nó biết là Minh Khang còn nhiều điều chưa hiểu, muốn hiểu và sẽ không bao giờ hiểu. Khuôn mặt này, nó vốn từng rất căm ghét. Bởi vì ngoài nó, chí ít còn 2 người nữa sở hữu những nét ngài, khoé môi này. Nhưng tại sao cùng một khuôn mặt mà lại có nhiều số phận đến thế. Nếu thế gian này tồn tại cái gọi là ngôi nhà của chúa, nó nhất định sẽ đến tìm ngài để hỏi cho rõ. Đáng tiếc, những điều nó mong muốn thường không bao giờ xảy ra, và nó, theo thời gian cũng đã vốn quen với sự bất công đó.
Nghĩ đến đây, bất giác nó nở một nụ cười chế giễu.
- Nếu không còn chuyện gì nữa thì anh đi nghỉ đi. Tôi xin phép đứng lên trước
- Khoan đã
- Minh Khang vội vàng kéo dật nó lại nhưng lại không may cầm đúng bên phía bị thương của con bé khiến nó khẽ "a" lên một tiếng. hắn lại vội vàng rụt tay lại.
Bực bội, nó khoanh tay hất hàm hỏi hắn:
- Sao còn chuyện gì nữa?
Minh Khang cũng không ngồi nữa, đứng dậy ngang với nó
- tên em, tôi muốn biết tên em là gì?
Rosie nhìn Minh Khang một lúc, lừng trừng rồi đặt tay lên vai hắn:
- Thế này, Trịnh thiếu gia ạ. Điều gì có thể nói, tôi sẵn sàng đáp ứng anh. Nhưng có một số điều anh không cần biết và cũng không nên biết, bởi vì nó không có bất cứ ích lợi gì cho anh cả. Và tên tôi là một trong những phạm trù ấy. thế nhé, thiếu gia.
Không hề hài lòng với câu trả lời này, Minh Khang không có ý định buông tha nó. Dù thế nào, hắn cũng quyết phải hỏi nó cho bằng được
- Nhưng tôi……..
Câu nói còn chưa được thốt hết ra thì ngay lập tức bị chặn lại bởi tiếng chuông cửa. Hai con người kia lập tức quên đi chuyện xưng tên hỏi tuổi, e dè nhìn nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!