Chương 20: (Vô Đề)

CHAP 20: XUI XẺO (2)

Đôi mắt sáng trong căn phòng tăm tối khiến Minh Khang bất giác giật mình vội vàng rụt tay lại. Giống như 1 đứa trẻ đang làm việc có lỗi thì bị bắt gặp, hắn vội vàng lấp liếm

-Giờ này vẫn còn ngủ, mà… mà… Khánh Linh, con bé đâu rồi.

Chống tay xuống giường nó cố lết cái thân tàn dậy sao cho nhanh chóng và tự nhiên nhất, nhìn 1 lượt quanh căn phòng và con người hổ báo đang đứng bên cạnh, xác định lại mọi việc một lần nữa nó mới từ từ trả lời:

-Không biết chắc đang trong phòng.

Rồi như nhớ ra chuyện chiều nay, nó vội nói thêm

-Mà anh cũng nên quan tâm đến em gái mình hơn nữa đi.

Minh Khang đang định quay người bước xuống dưới nhà chợt khựng lại vì câu nói đó.

-cái gì? Là sao? – hắn nhìn nó khó hiểu

- có chuyện gì ak?

-Không biết, tự đi mà tìm hiểu đi

- nó nhún vai rồi cũng bước xuống.

Ngay sau khi bóng nó đi khuất, hắn cũng ngúc ngoắc bước xuống tầng 2, phòng Khánh Linh xem sao, nếu không thì ai đó lại bảo mình không quan tâm em gái.

Cả hành lang tầng hai chìm trong thứ ánh sáng nhờ nhờ từ tầng 1 hất lên khiến người ta có cảm giác nó sâu hun hút. Căn phòng phía cuối, vẫn im ỉm đóng như chưa từng mở.

" Cốc, cốc, cốc…"

Vẫn không thấy có tiếng động gì

-Linh ơi.

- hắn lên tiếng gọi

Đáp lại lời hắn vẫn là sự im lặng

-Linh

- hắn bắn đầu thấy sốt ruột

Nhưng bên trong giường như vẫn chẳng có phản ứng gì.

-Trịnh Kháng Linh

- đến mức này hắn đã bắt đầu hết kiên nhẫn và đập thùm thụp vào cánh cửa trước mặt

" rầm"

Không thấy có hiệu quả chàng đã phải dùng đến vũ lực đạp cửa xông vào. Căn phòng tối om, như cái hành lang khi nãy vậy. Lần mò tìm được cái công tắc đèn bên tường, Minh Khang phát hoảng trước cảnh tượng trước mắt.

Em gái hắn, Khánh Linh, con bé ngày thường vẫn nhí nhảnh yêu đời đang ủ rột ngồi vắt vẻo trên khung cửa sổ chênh vênh mặc cho mưa hắt vào người ướt nhẹp và lạnh thấu xương. Và quan trọng hơn cả là tay phải con bé đang cầm thứ gì đó nhọn và sáng như 1 lưỡi dao và tự cứa vào cổ tay trái của mình.

Không kịp nghĩ ngợi gì, Minh Khang vội lao tới giằng con dao khỏi tay con người đang mất hết lý trí kia. Căn phòng lúc trước còn yên ắng bỗng rộn lên tiếng giằng giật co kéo, tiếng đồ đạc đổ vỡ trên sàn.

Dưới nhà Rosie đang lúi húi hâm lại mấy chỗ thức ăn chị giúp việc đã chuẩn bị trước đó, chưa kịp vụng trộm được miếng gì thì nghe tiếng lục đục trên tầng trên. Ban đầu tưởng rằng anh em có việc gì trêu đùa nhau nhưng sau khi nghe tiếng hét của Khánh Linh cùng tiếng gằn giọng của Minh Khang con bé buộc phải chạy lên.

Giời đất ơi, chạy được lên tầng 2 thì mấy cái xương sườn xóc lên xóc xuống, chọc xỉa linh tinh đau muốn ngỏm luôn vậy mà nó lại còn phải chứng kiến cảnh tượng ngổm ngang này. Nhìn thấy con dao còn rơm rớm máu cùng vết thương trên tay Khánh Linh, nó đủ hiểu có chuyện gì đang xảy ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!