Chương 16: (Vô Đề)

CHAP 16: BẢN BÁO CÁO

Thời gian thấm thoắt trôi qua, đã được 1 tuần kể từ ngày Rosie "phản pháo" ở hồ bơi. Bây giờ gặp lại, 2 cô nàng kia mặc dù vẫn to mồm lớn tiếng lắm nhưng chỉ dám nói sau lưng chứ không ho he gì trước mặt. Thậm chí đến bây giờ cứ mỗi lần nhớ lại chuyện đó nó thi thoảng lại cười một mình. Minh Khang có vẻ đã nản với mấy cái kế hoạch tẻ nhạt hành xác kiểu đó nên đã bắt đầu để cho nó yên, đường ai nấy đi, việc ai nấy làm.

Nói tóm lại là trong mắt hắn, nó là con quỷ cái, còn trong mắt nó hắn là 1 thằng khốn không hơn. Tuy nhiên ngày trước nó từng đánh đồng Minh Khang với em gái hắn Khánh Linh là cùng một ruộc nhưng mà gần đây có lẽ phải xem lại cách nghĩ đó.

Còn nhớ vụ ở hồ bơi sau khi bỏ mặc lũ người kia ú ớ đằng sau, Rosie đã bước một lèo vào trong, điểm đến đầu tiên của nó không phải nơi nào xa lạ vẫn chỉ là căn bếp kia thôi. Từ nãy đến giờ lục đục trong này nhưng chỉ bưng bê là chủ yếu chứ ăn uống thì được bao nhiêu. Bụng nó đánh trống nãy giờ căng lắm rồi, nếu còn chưa có cái gì lót dạ chắc chết quá. Ấy vậy mà lục tung tủ lạnh, ngăn bếp, nồi niêu …. Kết quả là con số 0 tròn trĩnh.

Ừ thì cũng phải thôi, bao nhiêu đồ ăn thức uống trong nhà không phải đều mang ra ngoài kia cho bọn dỗi hơi ngoaì kia phè phỡn rồi sao.

-****! Chết tiêt!

Đang đúng cơn lên máu vì đói bỗng Rosie nghe thấy tiếng động

" Cạch"

Mùi thơm xộc vào mũi con bé, Oa, đây không phải là đĩa bánh mì bơ tỏi lúc nãy bưng ra sao, còn cả cốc nước cam kia nữa, sao lại ở đây? Không phải đói quá hoá gà mờ đó chứ.

-Cả sáng chạy đi chạy lại chắc chị đói rồi, – vừa nói người đó vừa đưa cho nó cái khăn tắm – chị đi tắm đi rồi xuống mà ăn, bọn họ chắc chơi đủ rồi.

Nói xong người đó bỏ đi. Trong khi ấy, Rosie ngồi thừ mặt ra, uây, không phải chứ, kia là tiểu yêu Khánh Linh sao.

" Ưm, xem nào. Thật ra thì ngoài tên Minh Khang kia có thù oán với Nhã Chi thì cô em này hoàn toàn không có xích mích, thù hằn. Có lẽ cách đối xử trước kia chỉ là không hoà hợp về tính cách chứ không phải do oán trách gì. Nói tóm lại là có tin được không?"

Vừa nghĩ con bé vừa lấy tay gẩy gẩy mấy miếng bánh mì. Ơi giời ơi, sao mà thơm ngon thế không biết, vỏ vàng ruộm, mùi bơ quyện với tỏi quyến rũ không chịu được

-Bé ơi đợi chị nha

Rosie ngậm ngùi tạm chia xa đĩa bánh chạy vội lên phòng tắm rửa thay quần áo

Trở về với hiện tại, 1 tuần sau…….

Trời về đêm

Đây luôn là khoảng thời gian Rosie thích nhất, 12h đêm, mọi người thường hay kiêng kị giờ này vì cho rằng nó là khung giờ của ma quỷ gì đó nhưng Rosie lại cực kì thích. Phải chăng bản thân nó cũng là 1 con quỷ nên khung giờ này mới đem đến cho nó những an tâm thích thú đến vậy. hay chỉ đơn giản là bóng đêm khi này đã đủ dày đặc để che đi tội ác và gian xảo của những mưu mô tính toán. Không biết nữa, có lẽ là cả hai chăng?

Nhìn ra ngoài, trời bắt đầu trở lạnh rồi, sáng nay còn man mát là thế mà sau cơm mưa chiều nay lại có vẻ se se cái tiết trời mùa thu. Nếu vậy có lẽ là khi thu sang sẽ là lúc tròn vành 2 tháng nó sống trong cái lốt Phạm Nhã Chi này. Bỗng dưng con bé nảy ra cái suy nghĩ nếu nó không bị bỏ rơi, mọi chuyện xảy ra như cái lý phải có thì không biết nó sẽ thành người như thế nào? Ngang ngạnh như Nhã Chi hay hiền lành như Nhã Phương. Không biết. Nhưng dù là ai nó cũng không muốn giống họ, À mà khéo nó lại phải thay thế Nhã Phương kết hôn với Minh Khang thì chết, cuộc đời còn gì đáng buồn hơn.

" tạch"

Đeo đôi găng tay cao su mà trên đó được in sắn dấu vân tay của chủ tịch Trịnh Sơn vào, nó lại bắt đầu mánh cũ để mở khoá và qua mặt camera. Bức tranh sau bàn làm việc một lần nữa được mở ra. Nó thận trọng đặt tay lên máy quét.

luồng ánh sáng xanh lướt qua.

Một chiếc bàn phím mini được tự động trượt ra từ trong

" có lẽ là lớp mật mã cuối, xem nào"

" Phịt"

Sau lớp dung dịch cồn i ốt được rosie phủ lên trên, một vài phím đã hiện lên dấu vân tay. Bàn phím này ngoài để đánh mật khẩu ra thì chẳng để làm gì khác nên nó khẳng định ghép lại những phím kí tự có vân tay chắc chắn sẽ ra mật khẩu

" Ưm, M, G, A,… oh có cả chữ L, vậy là ………"

Bíp

Cánh cửa két bảo hiểm mở ra đúng như dự đoán, đơn giản mà không mất thời gian điều tra sắc xuất. Hoá ra chủ tịch Trịnh không khó đoán như nó tưởng. Bên trong bản báo cáo về biến dị số 9 vẫn đang nằm i lìm trong chiếc thẻ nhớ.

" honey, mày làm tao vất vả quá"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!