Chương 14: (Vô Đề)

CHAP 14: KHÓ SỐNG (2)

Rạng sáng

Không gian yên tĩnh đk trả lại như vốn có, đám người vừa nãy sau cuộc chơi thâu đêm cuối cùng cũng chịu ra về, Khánh Linh cũng đã vào phòng từ lâu. Lúc này Minh Khang một mình ngồi trên ghế trầm ngâm dưới nhà, mắt đăm đăm nhìn lên tầng trên. Nghĩ lại tai nạn vừa nãy, đến người ngoài cuộc như hắn còn hốt hoảng vậy mà nạn nhân như nó lại coi chẳng có gì. Rốt cục thì ai doạ ai cơ chứ.

Con người ai mà chẳng sợ đau, nhất là lũ con gái có tính tiểu thư như cô nàng Phạm Nhã Chi hắn biết.

" Chẳng nhẽ mình đoán sai"

Nhìn con dao sắc lẹm vẫn còn lăn lóc trên bàn, xung quanh vẫn còn vươn *** vài giọt máu, Minh Khang chợt rùng mình.

" Không biết cô ta ra sao rồi"

Dù ko muốn tỏ ra là mình quan tâm nhưng thật sự hắn đang rất tò mò về nó. Hắn ko biết nó đang thế nào, đang khóc, đang nguyền rủa hay ngất đi vì sợ rồi.

-này….

Đang mải mê suy nghĩ, Minh Khang ko biết em gái đã đến từ lâu đang đứng trk mặt, tay còn cầm một cái túi trắng đưa về phía hắn

-Gì đây?

-Băng gạc, anh lên đưa cho chị ta đi, chắc vẫn chảy máu đó. Người xấu cũng biết đau mà.

Minh Khang đưa con mắt dò xét lên nhìn em gái mình một lúc rồi cũng cầm lấy cái túi bước lên tầng trên

Két

Cánh cửa phòng khẽ mở ra, trong phòng tối om, chỉ lờ mờ ánh sáng từ bóng trăng ngoài cửa cô tịch chiếu vào. Ngó quanh một hồi, Minh Khang chầm chậm tiến tới. Trên chiếc giường thênh thang, Rosie vẫn đang yên giấc ngon lành. Trông mặt nó ko có vẻ gì là của 1 người vừa trải qua 1 tai nạn đáng sợ như lúc nãy. Nhưng chính vẻ mặt thản nhiên ấy lại thu hút đk sự chú ý của người đối diện.

Hắn nhìn nó chằm chằm ko dứt, trên mu bàn tay, vết thương đã ngưng chảy máu nhưng vẫn còn chưa ngậm miệng, trông cũng khá sâu. Vậy mà chủ nhân lại ko biết đau, cứ để như thế mà đi ngủ chẳng thèm băng bó hay sức thuốc.

" Là do giỏi che dấu hay là quá máu lạnh"

Minh Khang ko biết, nhưng hắn cảm nhận đk rằng ở đây đã có sự thay đổi. Nhã Chi ngày trk với Nhã Chi hiện tại là ko giống nhau.

Trên giường

Rosie mặc dù nhắm mắt nhưng nó vẫn cảm nhận đk có 1 cặp mắt đang dõi theo mình. Nó đã biết từ khi hắn mở cửa đi vào, tuy vậy nó cứ nằm im tiếp tục diễn cảnh công chúa ngủ trên giường. Cho đến khi hắn ta nằm xuống bên cạnh nó mới khẽ nhếch mép cười. Rosie biết, Minh Khang muốn trả thù cho cô bạn gái đã qua đời nhưng bản thân lại chưa đủ tàn nhẫn để quên đi cảm giác tội lỗi và lo lắng khi làm đau người khác.

Cũng nực cười, hắn nghĩ khi con dao cắm phập xuống thì là lúc nó khóc thét lên sao, đó chỉ là phản ứng của 1 Nhã Chi thật sự thôi. Còn nó, ko phải, nó là Rosie, kẻ giết người chỉ trong nháy mắt. Làm cái nghề này thì khả năng chịu đau là 1 sự cần thiết bắt buộc phải có. Bị thương, bị bắn, bị đâm có cái gì mà nó chưa từng trải qua chứ. Vết thương nhỏ này thì ăn nhằm gì, bản thân nó cũng từng trải qua đau đớn của 2 vết đạn khi mới có 5 tuổi để giành giật lại sự sống thì trên đời này còn có thứ gì đáng sợ hơn nữa mà chưa từng trải qua. Nếu hắn biết, chắc sẽ chẳng ngạc nhiên với việc tối nay.

Yên tĩnh…………..

Đêm tối lặng lẽ trôi qua, mặt trăng cũng lặng tắt ngấm để đó những ánh bình minh phía chân trời. Rosie khẽ cựa người rồi tỉnh giấc. Bên cạnh, Minh Khang vẫn còn lăn dài sau cuộc chơi ngày hôm qua. Nhìn hắn, nó ngán ngẩm lắc đầu. Rosie ko hiểu những con người như hắn, như Khánh Linh, như Nhã Chi tại sao có 1 cuộc sống hoàn hảo ko 1 vết nhơ như thế lại phải sống hằn học, thù độc lẫn nhau. Họ ko biết rằng mỗi khoảnh khắc trên đời này đều đáng quý thế nào sao? Sao ko biết trân trọng cơ chứ?

Ngày trk nó cũng từng rất muốn quay trở về trả thù gia đình nó nhưng mà sau này khi gặp bác John, ông ấy đã giúp làm nguôi đi ngọn lửa thù hằn ấy. Nó vẫn còn nhớ câu chuyện mà ông kể cho nó nghe

Hercules là một nhân vật anh hùng trong thần thoại Hy Lạp. Một ngày nọ, khi đang tiến bước trên con đường gập ghềnh trên núi, Hercules gặp phải một vật trông như cái túi. Anh ta coi đó là một vật cản và đã dẫm mạnh vào vật đó. Tuy nhiên, vượt ngoài dự đoán của Hercules, vật này không những không bị bẹp xuống mà còn phình to hơn. Sau đó, Hercules vơ lấy một cây gậy gỗ và đập mạnh vào vật này bằng cây gậy, nhưng nó vẫn không ngừng phình to ra. Cuối cùng, nó chặn mất hoàn toàn con đường của anh ta.

Khi ấy một vị thánh nhân xuất hiện và nói với Hercules: "Anh bạn, hãy để nó yên. Hãy quên nó đi và tránh xa khỏi nó, bởi vì nó là cái túi của sự hận thù. Nếu anh không động vào cái túi của sự hận thù này, thì nó vẫn còn nhỏ. Ngay khi anh động vào nó, thì nó sẽ phình to ra. Cuối cùng nó sẽ chặn cứng con đường của anh và trở thành kẻ thù của anh mãi mãi!"

Và ngay bản thân nó, sau những trận chiến sinh tử cũng nhận ra, thù hận là căn nguyên của mọi bất hạnh và tội ác. Mà nó thì đã có quá đủ hai thứ đó, cần chi nhiều thêm. Nó ko nhận họ, họ cũng ko cần nhận nó, 2 bên sống những quãng đời riêng, như vậy là đủ rồi.

Haizz. Thở dài 1 hơi. Nó thôi suy tưởng và bước vào nhà tắm. Hôm nay nó có hẹn vs JJ ở văn phòng. Chắc là chuyện bản báo cáo. Hay dấu vân tay. Cũng ko biết nữa, tốt nhất là nhanh nhanh đến đó khỏi phải ngồi đây đoán già đoán non

7h30

Minh Khang tỉnh dậy, trong phòng chẳng có 1 ai ngoài bản thân hắn. bên cạnh lạnh ngắt lạnh ngơ, nó đã ko còn ở đấy nữa. Dưới nhà, Trong bếp cũng chỉ thấy có Khánh Linh đang ngồi gặm bánh mì

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!