CHAP 12: DỞ CHỨNG
Đêm ….
Mọi thứ vắng lặng và cô tịch đến não nùng. Mọi âm thanh dù cố cất lên nhưng rồi lại bị màn đêm nhấn chìm xuống trong vô vọng. Im ắng, Im ắng đến nỗi có thể nghe đk tiếng thở của cả căn nhà này.
Trên ban công, Rosie vẫn cứ lặng lẽ thu vào tầm mắt mọi sự vận động của cảnh vật nơi đây. Đối với nó, đêm chưa bao giờ là sự vắng lặng, mà cho dù có vắng lặng đi chăng nữa thì có lẽ đó cũng là sự yên bình trk cơn bão mà thôi. Mọi âm mưu đều bắt nguồn từ màn đêm. Mọi tội ác đều đk bóng tối che dấu. và cũng ko phải tự nhiên con người ko thể nhìn thấy màu đỏ trên nền đen.
Lại nhìn vào trong. Minh Khang vẫn chưa về. Đã ở đây đk hơn nửa tháng, nó vẫn chưa tiếp cận đk bản báo cáo. Sau đêm lần trk, chưa ngày nào chủ tịch Trịnh Sơn rời căn phòng đó nửa bước. Ông ấy đang trong thời gian ở nhà điều trị bệnh cao huyết áp nên nó ko có lấy 1% tiếp cận két sắt chứ đừng nói là mở cái két đó. Chưa kể là bản thân Rosie cũng chưa nghĩ ra đk cách gì lấy đk đầy đủ 5 dấu vân tay của ông Sơn. Hơn nữa hai anh em nhà kia cũng chẳng để hở cho nó thời gian rảnh rỗi nào mà suy nghĩ. Ngày ngày phải đóng vở kịch thuận vợ thuận chồng thuận cả em chồng khiến nó ko thể nào mệt mỏi hơn đk nữa. Thì cứ coi như rằng Minh Khang có hiếu, nhưng mà bắt nó phải diễn khổ sở thế này thì đúng là dã man. Gì chứ, nó vốn sợ nhất là phải cười quá lâu và quá dài trong 1 ngày. Ấy vậy mà con bé phải đang gánh chịu cảnh đó đây.
" Két"
Tiếng mở cửa, Minh Khang đã về
Vội vàng thu lại tài liệu về két sắt trên chiếc điện thoại, khuôn mặt lại lạnh như trk, Rosie quay lại đánh tiếng
-Về rồi sao?
Bình thường thì nó ko nói làm gì, nhưng hôm nay thấy hắn cứ thẫn thờ từng bước tiến vào nên mới mở lời thăm dò xem sao. Bộ dạng bất bình thường đó của hắn khiến nó thấy lo lo
" Lại gì nữa đây"
Và đúng như con mắt nhìn nhận đó, Minh Khang sau câu hỏi vừa nãy thì lập tức khựng lại rồi ko nói ko rằng lao tới chỗ nó, một tay bóp mạnh vai nó ấn vào tường, tay kia siết chặt cổ nó. Rosie cảm nhận đk mùi rượu phả vào mặt nó cay nồng. Hắn gằn lên từng tiếng:
-Cô biết hôm nay là ngày gì ko?
Mặc dù bị ép sát vào tường, cánh tay rắn chắc như ngáng đi đường thở, nó vẫn bình tĩnh trả lời không chút chống cự hay hoảng hốt
-Không
Câu trả lời đó như tạt thêm dầu vào lửa hận, hắn điên cuồng siết mạnh tay hơn
-Không biết, cô bình thản nói ko biết ư. Vậy thì tôi nói cho cô biết, hôm nay là ngày giỗ của Hương Ly đó. Sao hả cô có thấy tội lỗi chút nào ko? Có thấy mình đáng ghê tởm thế nào ko?
-Ko.
- đáp lại những cử chỉ kích động đó vẫn là thái độ bình tĩnh đến kinh ngạc kèm theo đó lại là một nụ cười lạnh.
Mà có lẽ nhìn Minh Khang lúc này cũng đáng buồn cười thật. Một kẻ đào hoa đang quằn quại trong cái chết của người yêu sao. Hắn ta cũng biết đau đớn vì tình sao. Ừ, thì cứ cho là chuyện đó bình thường đi, con người mà, mấy ai thoát đk ải tình ái. Nhưng mà, hắn hỏi nó có thấy tội lỗi ko, có thấy ghê tởm ko? Cho dù kẻ mag tên Phạm Nhã Chi kia có trực tiếp hay gián tiếp gây nên cái chết của cô nàng Hương Ly đi nữa thì sao chứ.
Một mạng người đó có thể so sánh với hàng chục, hàng trăm người nó đã giết bao năm qua từ khi biết cầm súng sao? Tội lỗi, ghê tởm. Phải, cảm giác đó nó đã từng trải qua. Nhưng chỉ là 1 chút khi đêm về lúc mà lương tri trỗi dậy mà thôi. Theo năm tháng, cái cảm giác ấy đâu còn nữa. hắn muốn nó thấy tội lỗi, ghê tởm sao. Mơ tưởng.
Khác xa với thái độ bình tĩnh của nó, hắn ở phía đối diện mặt mũi đỏ au ko rõ vì rượu hay vì giận, cánh tay từ vai cũng chuyển lên cổ nó mà ra sức siết mạnh. Mặt nó giờ cũng đỏ lựng lên vì thiếu dưỡng khí. Nhưng nó ko chạy, ko vùng vẫy, ko hoảng loạng mà vẫn đứng yên. Hai mắt vẫn cứ đăm đăm đối mặt với hắn.
1s
2s
….. 10s
" Huzzz… Phù"
Cuối cùng hắn cũng chịu thua rồi buông tay ra. Có lẽ ý thức đk cuộc đe doạ này ko có ảnh hưởng gì đến nó, hắn đành thối lui, trk khi đi còn quăng lại phía nó một câu đầy khinh miệt:
-Cô đúng là loại mặt dày đáng ghê tởm.
Rồi bước vào phòng tắm. Nhìn hắn, nó thở dài, có lẽ từ nay cuộc sống của nó sẽ ko còn thanh bình đk như trk nữa.
2h48"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!