Cơn sốt dường như là một mốc tăng trưởng. Bảy tháng sau, Bé Vọng Tử lớn vọt lên như bị nhổ mạ, giày dép quần áo thay liên tục. Bảo mẫu từ sớm đã nói sẽ không thấp, còn chỉ cho Văn Hòa xem: "Vị trí khớp gối rất cao, em bé này chắc chắn sẽ cao lớn lắm."
Văn Hòa sờ sờ chân con trai, Bé Vọng Tử nhe mấy chiếc răng sữa, nửa thân trên nghiêng lại gần cô.
Cô bế con lên, thấy hơi nặng.
Cô ôm con ra phòng khách chơi, thấy con trai hết nhìn đông lại ngó tây, liền hỏi nó: "Con tìm ba à?"
Bé Vọng Tử cười tươi roi rói với cô, Văn Hòa lại hỏi: "Gọi điện cho ba nhé?"
Chu Minh Sơ đang ở cùng Sếp Bì Nhỏ.
Sếp Bì Nhỏ cũng coi như là một trường hợp đi lên, từ một đại lý nhỏ gian lanh lươn lẹo ban đầu, lăn lộn đến giờ thành đại lý tuyến hai. Dù Chu Minh Sơ đã lâu không trực tiếp quản mảng bán hàng, nhưng hôm nay Sếp Bì Nhỏ sang đây họp chính sách, một nhóm người hẹn nhau ăn cơm tại khách sạn.
Cuộc gọi được kết nối, Sếp Bì Nhỏ đang khen Bé Vọng Tử. Anh ta đã xem ảnh của thằng bé trên Khoảnh Khắc, nói rằng Bé Vọng Tử nhìn là biết ngay một cậu nhóc đẹp trai: "Tổng giám đốc Chu, con trai anh vừa bảnh vừa lanh lợi, giống anh như đúc một khuôn!"
Chu Minh Sơ rời bàn đi nghe điện thoại, nói với Văn Hòa vài câu, bên kia chuyển sang video. Màn hình rung lên một cái, liền thấy con trai nhe hai hàm răng, dí sát mặt vào màn hình như sắp ăn luôn cái điện thoại.
Bé Vọng Tử a a ô ô, theo thói quen giơ tay định móc mắt ba nó. Văn Hòa đặt điện thoại lên giá đỡ, Bé Vọng Tử với không tới nữa, liền trừng mắt nhìn chằm chằm vào màn hình.
Chu Minh Sơ hỏi: "Nó lại khóc à?"
"Không có, vừa mới ngủ dậy thôi, hôm nay ngoan lắm." Văn Hòa hỏi tiếp: "Anh mấy giờ về?"
"Gần rồi, chờ một chút nữa là về." Chu Minh Sơ kéo cổ áo, ho khẽ hai tiếng.
"Uống ít rượu thôi." Văn Hòa không tránh khỏi lải nhải, "Uống nóng lên, lát gió thổi qua dễ cảm lắm."
Chu Minh Sơ vốn không phải người yếu ớt, nhưng ăn cơm nhà nhiều rồi, đồ ăn bên ngoài thật sự khó hợp khẩu vị. Anh bảo Văn Hòa nấu lại chút cháo hôm qua, thấy cô bế con hơi gắng sức, liền bảo cô đặt thằng bé xuống đệm: "Không phải đã biết bò rồi sao? Cho nó vận động nhiều vào, bế suốt rồi quen tay."
Bé Vọng Tử nghe thấy, lập tức hung dữ vung tay, Văn Hòa suýt không bế chắc, vừa cười vừa nói: "Con trai bây giờ nghe hiểu anh nói rồi đấy, anh đừng nói nó, nó giận đó."
Chu Minh Sơ nhìn đối diện gương mặt ngây ngô kia một lát.
Anh về đến nhà vẫn còn sớm, Bé Vọng Tử đang lẽo đẽo theo sau con mèo đi vòng vòng. Nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, thằng bé cầm hai chiếc tất bò tới, ngẩng đầu xác nhận là anh, rồi ngồi phịch xuống giơ tay đòi bế.
Chu Minh Sơ tháo đồng hồ ở huyền quan, tháo xong liền bế con lên, bảo dì giúp việc đi làm việc khác. Anh bế đứa trẻ từ phòng khách vào thư phòng, mở ngăn kéo đặt tài liệu vào, Bé Vọng Tử bò dọc theo cánh tay anh, bị anh thuận tay nhấc thẳng lên vai.
Bé Vọng Tử vui vẻ ngồi trên vai ba, chân không yên phận đá loạn xạ. Chu Minh Sơ co ngón tay chọc vào gan bàn chân nó, chọc đến mức Bé Vọng Tử cười khanh khách không ngừng.
Văn Hòa tắm xong đi ra, hai cha con đang ngồi ngoài ăn uống.
Bé Vọng Tử đang gặm đồ gặm mọc răng, cháo của Chu Minh Sơ sắp ăn xong, Văn Hòa lại bưng bát canh vừa hầm xong cho anh.
Chu Minh Sơ khuấy khuấy: "Cái này là gì?"
"Đuôi heo." Văn Hòa chỉ cho anh xem, "Cái này là kỷ tử, cái này là đỗ trọng…" Có lẽ vì ở Quảng Châu lâu ngày, cô cũng bắt đầu nghiên cứu mấy món canh thang nước bổ này, cảm thấy thực bổ cũng có lý của nó.
Chu Minh Sơ nói: "Anh không cần bổ."
"Anh thử đi mà." Văn Hòa khuyên, "Em hầm lâu lắm đó."
Chu Minh Sơ múc một muỗng đưa tới trước mặt cô: "Em uống một ngụm cho anh xem."
"Em không uống." Văn Hòa không ăn nội tạng, cũng không ăn mấy thứ kỳ lạ này, liền lấy cớ, "Em đánh răng rồi, anh tự ăn đi."
Chu Minh Sơ hỏi: "Đánh răng rồi hay là không dám uống?"
Văn Hòa không lên tiếng, định bế con đi ngủ, vừa đưa tay ra đã bị Chu Minh Sơ giữ cổ tay lại hỏi: "Hầm cái này là có ý gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!