Chương 89: Sinh con – Em tin anh

Sau khi biết Văn Hòa mang thai, Tống Tư Lan nhanh chóng mua vé máy bay về nước. Bà sắm cho Văn Hòa một đống đồ bổ, nhưng nhìn cái bể cá biển trong nhà thì lại lo đứa nhỏ sau này bị cá mập dọa sợ, không khỏi lải nhải mấy câu, bảo Chu Minh Sơ tìm thứ gì đó che lại.

Văn Hòa nói không sao: "Lần trước Bé An tới còn rất thích cái bể này, thích đến mức không nỡ đi."

Tống Tư Lan vẫn không yên tâm, bảo Chu Minh Sơ đo kích thước bể cho bà, để bà tìm vật liệu che chắn, hoặc thiết kế bên ngoài một cánh cửa trượt.

Khó khăn lắm mới về nước một chuyến, lại là vì con dâu với cháu nội, đương nhiên không tránh khỏi lo lắng đủ điều. Nhưng bà nói nhiều quá, Chu Minh Sơ rõ ràng đã mất kiên nhẫn. Văn Hòa sợ hai người họ lại cãi nhau, liền hỏi sang chuyện sức khỏe của Tống Tư Lan.

Trước đó bà ho và khàn tiếng, vì kết quả chọc hút nhân tuyến giáp không được tốt, bác sĩ khuyên nên phẫu thuật. Nhân tuyến giáp là bệnh do cảm xúc, bao nhiêu năm qua, Văn Hòa đoán Tống Tư Lan hẳn đã có rất nhiều đêm trằn trọc mất ngủ.

Dù không phải ca phẫu thuật quá nghiêm trọng, Văn Hòa vẫn muốn khuyên bà làm ở trong nước. Dù sao thì lúc ốm đau nằm viện là lúc con người yếu đuối nhất, cũng là lúc cần người thân nhất.

Vì chuyện này, cô cứ cách vài hôm lại tìm Chu Minh Sơ: "Anh nói với mẹ đi, khuyên bà phẫu thuật xong rồi hãy đi." Rồi cô lại nói: "Anh liên hệ giúp mẹ bệnh viện đi, là bệnh viện em khám thai đó, anh chẳng phải có người quen sao?"

Thấy anh không để ý, có hôm cô ngồi trên sofa dùng chân chạm vào eo anh: "Anh gọi cho mẹ đi, đừng để hai hôm nữa bà lại đi mất, đến lúc đó sang bên kia mổ có vấn đề gì, mình vẫn phải chạy qua thôi."

Chu Minh Sơ nắm lấy bàn chân ấy kéo mạnh về phía trước, Văn Hòa sợ quá kêu lên: "Cái bụng!"

Chu Minh Sơ bị cô làm phiền đến phát cáu: "Em còn biết cái bụng à? Nói ít thôi, giữ sức giữ máu, bớt lo chuyện bao đồng."

Văn Hòa nhìn anh, ngồi dậy rồi đi chỗ khác.

Buổi tối đi ngủ, Chu Minh Sơ nằm lên giường, Văn Hòa quay sang bên kia. Đèn đầu giường tắt, cánh tay Chu Minh Sơ vòng qua eo cô, Văn Hòa vẫn còn giận, im lặng không nói.

Chu Minh Sơ đè lên cô, Văn Hòa co bụng lại, gạt tay anh ra, lạnh nhạt nói: "Bác sĩ bảo vẫn chưa được, anh tự giải quyết đi."

Tay Chu Minh Sơ cứ đặt trên bụng cô như thế, hai người giằng co một lúc. Văn Hòa mím môi, bực bội nói: "Anh nói em nghe xem, chuyện đó gọi là bao đồng sao? Em cũng gọi bà một tiếng mẹ, em lo cho bà thì không phải là bình thường à?"

Chu Minh Sơ không động đậy. Văn Hòa quay người đẩy anh: "Anh phiền thế, sau này em không nói nữa, cũng không theo anh gọi mẹ nữa, khỏi để anh chê em lắm chuyện."

Cô lẩm bẩm càm ràm một hồi, Chu Minh Sơ mới ngồi dậy gọi điện cho Tống Tư Lan. Gọi xong anh ném điện thoại sang một bên: "Bà ấy đang tìm người chăm sóc sau sinh cho em."

"Vậy thì còn sớm quá…" Văn Hòa nhìn Chu Minh Sơ. Chu Minh Sơ sải chân đè xuống cắn môi cô, Văn Hòa đau quá giơ chân đạp vào eo anh, hai người giằng co một lúc mới chịu tách ra.

Chu Minh Sơ vẫn giọng điệu cũ: "Em rảnh thế thì chi bằng quản con mèo của em đi."

"Mèo làm sao?" 

Chu Minh Sơ không nói, anh xoay cô lại, bàn tay đỡ lấy cô, nặng trĩu.

Văn Hòa không yên tâm, đứng dậy ra ngoài, mới biết Ma Viên đã ăn mất mấy con cá anh câu về, no đến mức nấc cụt. "Làm sao đây, nó không bị căng bụng sinh bệnh chứ?" Văn Hòa cho nó uống nước, Ma Viên nước cũng uống không vào, bụng phập phồng từng cái.

"Mấy con cá thì có thể làm nó căng đến mức nào?" Chu Minh Sơ tắt đèn bể san hô, "Cũng có thể là thấy em ăn nhiều, nó muốn so với em."

Văn Hòa có chút ngượng, vì dạo này cô quả thật ăn rất nhiều.

Bước vào thời kỳ mang thai, cuộc sống của Văn Hòa bắt đầu được tính theo từng tháng. Ở giai đoạn đầu thai kỳ, cô ăn điên cuồng, ăn xong lại nấc liên hồi. Chu Minh Sơ dẫn cô xuống dưới tản bộ tiêu thực, cô đi được hai bước đã nấc, đứng trò chuyện với hàng xóm trong khu, cười nói: "Không sao đâu, qua giai đoạn này tự nhiên sẽ ổn."

Vừa nói xong, Văn Hòa lại nấc thêm một cái, nối tiếp không dừng, cảm giác như mình mang trong người một con ếch nhỏ.

Chu Minh Sơ dạy cô: "Hít sâu, nín thở."

Văn Hòa dừng lại, hít sâu một hơi bắt đầu đếm giây, đếm đến hơn hai mươi thì không nhịn nổi bắt đầu th* d*c, ngực phập phồng từng đợt, ngược lại càng giống một con ếch hơn.

Chu Minh Sơ nói: "Dung tích phổi của em thế này, sao lại học được bơi?"

Văn Hòa nói: "Tự học thành tài."

"Thành tài chỗ nào? Nửa phút cũng không nín nổi." Chu Minh Sơ kéo cô lại, ngón trỏ áp lên trán cô ấn đi ấn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!